• Giới Thiệu Tiến sĩ Phạm Thị Thúy

       Thông tin ngắn về Tiến sĩ Phạm Thị Thúy Mô tả ngắn trang web http://phamthithuy.vn Là nơi Thúy chia sẻ những gì tâm đắc của mình và của mọi người! Tiểu sử  - Chào đời vào 31 Tháng 5 Read More
  • Những đứa con tinh thần: "sinh" chung và "sinh" riêng

    Sách đã chủ trì hoặc tham gia biên soạn: “Tác động giới trên con đường chức nghiệp của công chức ở Việt Nam”, NXB Văn hóa thông tin, 2005, tham gia nghiên cứu và biên soạn. “Cẩm nang phương pháp Read More
  • Dấu ấn sự nghiệp

      - 1995 đến 1999: Cử nhân Xã hội học tại Phân viện Báo chí và tuyên truyền, Hà Nội. - 2001 đến 2004 : Thạc sĩ Xã hội học, ĐH KHXH và NV, Hà Nội. Read More
  • Sự cần thiết của công tác tham vấn tâm lý trong học đường

    Tóm tắt Bài viết sử dụng 3 ca học sinh PTTH tự vẫn do một đồng nghiệp, nhà báo chia sẻ và những tình huống thực tế của bản thân đã gặp khi làm công tác tham vấn tâm lý Read More
  • Các bài viết, trả lời phỏng vấn báo chí và video live chia sẻ cùng cộng đồng

    Lưu tư liệu và chia sẻ cho ai cần ạ:07/2019:Web:1. Đừng Biến Gia Đình Thành Nơi Ở Trọ - PV Của Báo chinhphu.vnhttp://phamthithuy.vn/…/113-ts-pham-thi-thuy-voi-bao-chinh-…2. Dạy con biết 'cãi'http://phamthithuy.vn/…/ky-nang-lam-ch…/595-d-y-con-bi-t-cai3. MÔN HỌC HẠNH PHÚChttp://phamthithuy.vn/in…/tai-lieu-hay/596-mon-h-c-h-nh-phuc4. 'Cô gái tử vong bên vỉa hè Sài Gòn': Thói Read More
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5

"Khi bị xâm hại tình dục, đứa bé rất sợ phải nhớ đến những chuyện kinh khủng đó. Chính vì trẻ em sợ phải nhớ nên không dám nhắc lại chuyện mình bị xâm hại. Có rất nhiều đứa bé sợ hãi nếu bản thân chia sẻ cho bố mẹ, người khác thì sẽ không còn được yêu thương, chăm sóc nữa..." - TS Phạm Thị Thúy.

Những vụ nghi vấn xâm hại trẻ em liên tiếp xảy ra khiến các bậc cha mẹ vô cùng hoang mang. Chúng tôi đã trò chuyện với TS xã hội học Phạm Thị Thúy - Chuyên viên tham vấn tâm lý NVH Phụ nữ TP.HCM, để hiểu rõ hơn về hành vi, tâm lý của những kẻ biến thái cũng như cách giúp con trẻ vượt qua nỗi sợ hãi khi bị xâm hại.

PV: Chào Tiến sĩ Phạm Thị Thúy, xin Tiến sĩ cho biết làm thế nào để có thể nhận diện được những kẻ biến thái xâm hại tình dục trẻ em?

Tiến sĩ Phạm Thị Thúy: Việc xâm hại tình dục ở trẻ em có thể xảy ra ở bất kỳ thời gian nào, ở bất kỳ địa điểm nào, đối tượng xâm hại có thể có cả nam và nữ. Nhưng theo số liệu của tổ chức UNFPA có đến 93% các vụ xâm hại tình dục trẻ em diễn ra từ phía những người thân quen (chú, cậu, anh ruột, hàng xóm…) nên rất khó nhận biết. Nếu việc xâm hại là những người quen thì nó sẽ diễn ra rất nhiều lần cùng một đối tượng, hoặc có thể nhiều hơn. Còn đối với người lạ, chỉ diễn ra một lần nhưng đối tượng này sẽ thực hiện việc xâm hại với nhiều trẻ em khác nhau.

Đặc điểm chung của những kẻ ấu dâm, biến thái là họ thường có ánh mắt nhìn cơ thể trẻ không được đàng hoàng, ánh mắt láo liên, nhìn chằm chằm vào đồ lót, vùng kín của trẻ hoặc tìm cơ hội để được đụng chạm, sờ mó trên thân thể của trẻ em.

Tuy nhiên, việc đụng chạm, sờ mó cơ thể trẻ cũng rất khó để phân biệt đâu là kẻ ấu dâm, đâu không phải khi văn hóa Việt Nam, những người thân trong gia đình cũng thường có những biểu hiện yêu thương trẻ bằng cách ôm ấp, sờ soạng thân thể, bộ phận sinh dục trẻ nhỏ. Chính vì văn hóa này mà đa phần các vụ lạm dụng tình dục, xâm hại trẻ em ở Việt Nam phần lớn là những người thân quen, gần gũi với trẻ em.

PV: Việc phân biệt những kẻ biến thái rất khó, vậy thưa Tiến sĩ, đâu là điểm mấu chốt để các bậc phụ huynh có thể phát hiện nguy cơ con trẻ bị xâm hại để phòng tránh?

Tiến sĩ  Phạm Thị Thúy:

Thông thường, những kẻ ấu dâm thường có những biểu hiện tâm lý khác biệt mà chúng ta có thể nhận ra như ánh mắt cử chỉ không đàng hoàng, hay tìm cách tiếp cận trẻ em khi ở một mình. Có những biểu hiện nựng trẻ, âu yếm và đòi trẻ cho sờ mó bộ phận sinh dục hoặc bảo trẻ sờ mò vào bộ phận sinh dục của họ... Sự chăm sóc và đụng chạm của người lớn mang lại cho trẻ cảm giác được yêu thương nên kẻ xâm hại sẽ sử dụng những hình thức này để tiếp cận và làm mất đi sự cảnh giác của trẻ và gia đình trẻ. Bình thường, những kẻ ấu dâm vẫn tỏ ra đàng hoàng, tử tế nhưng khi có cơ hội như trẻ ở một mình, hay kẻ ấu dâm bị kích thích bởi xem phim sex sẽ khiến kẻ ấu dâm tiến hành làm việc xấu. Chính vì việc xâm hại có thể diễn ra bất kỳ nơi nào, thời gian, đối tượng nào nên cha mẹ cẩn phải cẩn trọng hết sức để tránh những việc đáng tiếc xảy ra. 

Chuyên viên tham vấn tâm lý chỉ ra các dấu hiệu nhận biết những kẻ ấu dâm đội lốt người bình thường - Ảnh 1.

Tiến sĩ XHH Phạm Thị Thúy - Chuyên viên tham vấn tâm lý NVH Phụ nữ, Giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia TP.HCM (Ảnh NVCC)

PV: Tại sao những kẻ biến thái khi bình thường thì tỏ ra rất đàng hoàng nhưng ở nơi kín đáo lại có những hành vi xâm hại đến cơ thể trẻ em, thưa Tiến sĩ?

Tiến sĩ Phạm Thị Thúy:

Trong tâm lý tội phạm liên quan đến xâm hại tình dục trẻ em, nó rất phức tạp vì tùy theo trường hợp cụ thể mà những đối tượng đó biến thành kẻ xấu. Đa phần những kẻ biến thái thường có vấn đề về tâm sinh lý, không được bình thường trong cách suy nghĩ. Có thể những đối tượng này đã từng bị tổn thương to lớn về mặt tâm lý trong quá khứ, thiếu thốn tình cảm, có những nỗi đau không thể nào quên được trong kí ức khiến họ cảm thấy căm phẫn, chán ghét cuộc sống để từ đó dẫn đến những suy nghĩ lệch lạc về đạo đức, trở thành những kẻ bệnh hoạn, ham muốn xâm hại tình dục trẻ em.

Tuy nhiên, cũng có rất nhiều trường hợp kẻ biến thái nhận thức được việc xâm hại tình dục trẻ em là xấu xa, là bệnh hoạn nhưng lại không kiềm chế được bản thân mình. Tất nhiên, tùy vào mỗi trường hợp cụ thể, khi điều tra, nghiên cứu mới biết được chính xác.

PV: Thưa Tiến sĩ, làm thế nào để các bậc phụ huynh phát hiện con mình có những dấu hiệu đã bị xâm hại tình dục?

Tiến sĩ Phạm Thị Thúy:

Đầu tiên, về tâm lý của trẻ khi bị xâm hại tình dục thường có những biểu hiện sống khép mình, hay cáu gắt, sợ hãi, sa sút trong học tập, thường gặp những cơn ác mộng hoặc sợ hãi một điều gì đó. Nếu kẻ xâm hại tình dục là người thân quen trong gia đình thì trẻ em rất sợ sệt khi nhắc đến kẻ đó hoặc thường khép mình, sợ hãi khi gặp trực tiếp kẻ đã xâm hại tình dục.

Thứ hai, trẻ em sẽ có những tổn thương về cơ thể khi bị xâm hại như chảy máu, vết bầm, quần áo bị rách hoặc vùng kín có những bất thường.

Khi phát hiện con cái có những biểu hiện bất thường như vậy, điều đầu tiên là các bậc phụ huynh phải hết sức bình tĩnh, không được hoảng loạn vì nếu phụ huynh hoảng loạn thì đứa bé bị xâm hại sẽ rất hoang mang, lo sợ theo.

Lúc này, người làm cha mẹ phải hết sức nhẹ nhàng, ôm con thật chặt vào lòng, cố giữ bình tĩnh cho cho cái của mình và nói những lời yêu thương. Các bậc cha mẹ phải cho con trẻ hiểu là con không có lỗi trong vấn đề này, người kia là người xấu, bố mẹ luôn bên con, yêu thương con để giúp con vượt qua nỗi sợ hãi này…

Sau đó, các bậc phụ huynh cần phải nhanh chóng đưa con trẻ đi đến các bệnh viện để khám bệnh, xem tình hình bị xâm hại của đứa bé để tiếp tục có những bước tiếp theo, điều trị sức khỏe cho trẻ cũng như báo cáo lên các cấp chính quyền để nhận được sự hỗ trợ.

 
Chuyên viên tham vấn tâm lý chỉ ra các dấu hiệu nhận biết những kẻ ấu dâm đội lốt người bình thường - Ảnh 2.

Những lý do khiến trẻ em dễ theo người lạ

PV: Tại sao những đứa trẻ bị xâm hại tình dục thường giấu kín bố mẹ, không dám chia sẻ, đến khi phát hiện ra thì rất có thể đứa bé đã bị xâm hại nhiều lần?

Tiến sĩ Phạm Thị Thúy:

Trong tâm lý con trẻ khi xảy ra việc bị xâm hại tình dục, đứa bé rất sợ phải nhớ đến những chuyện kinh khủng đó. Chính vì trẻ em sợ phải nhớ nên không dám nhắc lại chuyện mình bị xâm hại.

Có rất nhiều đứa bé sợ hãi nếu bản thân chia sẻ cho bố mẹ, người khác thì sẽ không còn được yêu thương, chăm sóc nữa. Vì bản thân đứa trẻ nghĩ đây là một việc xấu xa, cảm thấy rất xấu hổ và tội lỗi vì mình bị xâm hại.

Đặc biệt, thường thì tâm lý trẻ em rất sợ bị bố mẹ khiển trách khi cho bố mẹ biết. Chính điều này sẽ giúp những kẻ ấu dâm lợi dụng tâm lý đó để xâm hại, đe dọa trẻ em, buộc phải im lặng mà chịu đựng.

Chính vì vậy, bố mẹ phải là những người luôn yêu thương, quan tâm lo lắng, không để con cái sống thiếu thốn tình thương. Đối với những đứa trẻ còn rất nhỏ, bố mẹ phải dạy con tránh xa những nơi vắng người, không được ở một mình cũng như không được cho bất kì ai tiếp cận, đụng chạm cơ thể. Cần phải thường xuyên theo dõi tâm lý, biểu hiện, kiểm tra quần áo, thân thể con cái để tránh được được nguy cơ bị xâm hại tình dục. Con trẻ rất cần sự yêu thương từ gia đình.

PV: Cảm ơn Tiến sĩ Phạm Thị Thúy về những chia sẻ bổ ích này!

Nguồn: http://afamily.vn/chuyen-vien-tham-van-tam-ly-chi-ra-cac-dau-hieu-nhan-biet-nhung-ke-au-dam-doi-lot-nguoi-binh-thuong-20170314112513065.chn

 

TTO - Buổi ra mắt cuốn sách Cẩm nang phương pháp sư phạm (tác giả: ThS Nguyễn Thị Minh Phượng - ThS Phạm Thị Thúy, cố vấn: GS.TS Đinh Văn Tiến - Ulrich Lipp, First News và NXB Tổng Hợp TP.HCM ấn hành) tại Thư viện Tổng hợp TP.HCM hôm nay 13-11 còn là dịp để những người quan tâm đến giáo dục bàn về cách dạy và học hiệu quả.

Thạc sĩ Phạm Thị Thúy - chuyên viên tham vấn tâm lý, giảng viên Học viện Hành chính cơ sở TP.HCM, đồng tác giả cuốn sách Cẩm nang phương pháp sư phạm - chia sẻ với sinh viên về các phương pháp học tập hiệu quả - Ảnh: Thu Thảo

 

 

Với góc nhìn một giờ giảng có hiệu quả là khi người dạy và người học đều hài lòng, Cẩm nang phương pháp sư phạmmang đến người đọc nhiều phương pháp như: hỏi đáp, neo kiến thức bằng câu đố, trực quan hóa, làm việc nhóm, nêu ý kiến ghi lên bảng...

 

"Đức tin của người Đức về một giờ giảng tốt là nó được bắt đầu từ một ví dụ trong cuộc sống thực tế" - chuyên gia huấn luyện sư phạm Ulrich Lipp, cố vấn cuốn Cẩm nang phương pháp sư phạm.

Những khía cạnh khác liên quan đến giảng dạy cũng được đề cập sinh động: các trò chơi sư phạm, tác phong của giáo viên, phương tiện trong giảng dạy, một số điều giáo viên cần biết về kỹ thuật thở để có giọng nói hay và khỏe...

Có mặt tại buổi giới thiệu sách, GS.TS Trần Văn Khê chia sẻ kinh nghiệm giảng dạy và thực hành dạy âm nhạc truyền thống cho học sinh với phương pháp sinh động, hấp dẫn.

 

eUQ2qDWP.jpg

Bìa cuốn Cẩm nang phương pháp sư phạm - Ảnh: Đỗ Thu Thảo

 

TR.UYÊN - ĐỖ THU THẢO
 

 

 

 

TTO - Sáng 7-3, Nhà văn hóa Phụ nữ TPHCM tổ chức chuyên đề “Bạo hành tinh thần -nguy cơ và cách ứng phó”. Theo thạc sĩ Phạm Thị Thúy, bạo hành tinh thần xảy ra ngày càng nhiều và tinh vi, đặc biệt là trong gia đình.

Thạc sĩ Phạm Thị Thúy (đứng, bìa trái) trao đổi với khán giả về vấn đề bạo hành tinh thần - Ảnh: Thái Bình

 

 

Các hành vi bạo hành của đàn ông đối với phụ nữ thường là chửi mắng, đe dọa, gia trưởng, ngoại tình, nói xấu, xâm phạm tự do cá nhân. Còn phụ nữ thường bạo hành nam giới dưới các hình thức: chửi bới, đay nghiến, hạ thấp vai trò, so sánh với đàn ông khác,…

 

Thạc sĩ Thúy cho biết bạo hành tinh thần thường đi kèm hoặc dễ dẫn tới các loại bạo hành khác như thể chất, tình dục và xã hội (cản trở phát huy quyền và trách nhiệm cá nhân).

 

Theo bà Thúy, bạo hành tinh thần thường gây ra hậu quả nghiêm trọng và kéo dài nhưng ít được chú ý. Bà Thúy giới thiệu 5 cách ứng phó với bạo lực tinh thần: sống tự tin và độc lập về mọi mặt, thái độ cương quyết không chấp nhận ngay từ lần bạo hành đầu tiên, biết cách đối thoại tìm giải pháp cho các mâu thuẫn, chia sẻ và tìm sự giúp đỡ từ người khác và học kỹ năng sống.

THÁI BÌNH

Nguồn: https://tuoitre.vn/5-cach-ung-pho-voi-bao-hanh-tinh-than-481076.htm

 

Bí kíp dạy con bớt ích kỉ

 

TTO - Ngoài việc giáo dục có định hướng, nêu gương…, bố mẹ trẻ tuổi cần trao cho trẻ sự tự tin qua việc tự do phát huy năng lực bản thân.

TS Phạm Thị Thúy - Giảng viên học viện hành chính quốc gia TP.HCM

 

 

Đây cũng là cách dạy cho trẻ sự tử tế, tránh xa cám dỗ và không dễ sa vào cạm bẫy vô bổ.

 

Chia sẻ về vấn đề này, TS xã hội học Phạm Thị Thúy - giảng viên học viện hành chính quốc gia TP.HCM - cho biết, có nhiều khía cạnh trong vấn đề sa ngã của giới trẻ.

 

Nhưng để nhận thức được bản thân đang dần khó chống lại các cám dỗ, ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách để làm một người tốt, có ích cho xã hội, đặc biệt để trở thành một cán bộ nhà nước hay muốn tiến thân con đường chính trị, các bạn cần lưu ý đến 2 dấu hiệu sa ngã: khi bản thân chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân, không quan tâm đến người khác sẽ bị tổn hại như thế nào; thứ hai là bắt đầu có những hành động bất chấp lợi ích của người khác mà chỉ vì lợi ích cá nhân và bằng mọi cách đạt được mục đích.

 

Lúc này con người cần phải thay đổi, bắt đầu từ việc thắng được những cám dỗ dù rất nhỏ mới mong thắng được những cám dỗ lớn hơn. Đặc biệt, ai cũng có lòng tham, và dễ phạm ở điểm yếu này.

 

Đây là bài toán dài hạn, cần được định hướng giáo dục từ nhỏ, ngay trong chính gia đình. Ban đầu, một đứa trẻ được giáo dục từ sự nêu gương của bố mẹ, người lớn xung quanh và môi trường trường học.

 

Việc bố mẹ giáo dục ý thức cho con sẽ giúp trẻ nhận thức được phải biết quan tâm đến chính mình trước, từ đó sẽ cảm nhận được việc quan tâm người khác như thế nào.

 

Bố mẹ ứng xử với con bằng sự tôn trọng sẽ giúp trẻ tự tin hơn. Trẻ lớn lên sẽ học được bài học tôn trọng mọi người xung quanh. Nếu cho rằng nghiêm khắc, áp đặt, khắt khe sẽ khiến trẻ vào khuôn khổ, có thể bố mẹ dễ mắc sai lầm "phản ứng ngược" cho trẻ. Việc bố mẹ mưu cầu sau này trẻ làm người tốt là điều khó thành.

 

Việc đứa trẻ đối xử với mọi người như thế nào chính là sự phản chiếu cách mà trẻ được đối xử, được giáo dục.

 

Có nhiều bố mẹ mắc sai lầm, từ nhỏ dạy trẻ coi mình là số một, muốn con phấn đấu giỏi nhất, luôn đứng đầu... Điều đó có thể sẽ hình thành cho trẻ sự ích kỷ, dễ quên đi mối liên hệ của mình với mọi người và môi trường xung quanh - nơi trẻ trưởng thành và thể hiện nhân cách một con người hoàn thiện.

 

Trẻ hiểu sự kết nối giữa mình với mọi người mọi vật xung quanh trẻ mới hiểu cần tôn trọng và giúp đỡ bảo vệ lẫn nhau để chung sống hòa hợp, không được làm hại nhau.

 

Khi trẻ càng lớn, trẻ cần càng được trải nghiệm nhiều hơn nữa, được cùng làm việc để thấu hiểu hơn nữa giá trị của bản thân và người khác, từ đó trân trọng bản thân và mọi người xung quanh. Đó là cơ hội cho trẻ học làm người tốt.

 

TS Phạm Thị Thúy nhấn mạnh, qua việc trải nghiệm, cần trao thêm cho trẻ quyền nói lên quan điểm của mình, quan điểm chính trị chẳng hạn, là cách trẻ phát huy năng lực.

 

Khi trẻ tự tin được là chính mình, trẻ được tự do, được tôn trọng được yêu thương trẻ sẽ không dễ sa ngã vào những cám dỗ vô bổ.

DIỆU NGUYỄN

Nguồn: https://tuoitre.vn/bi-kip-day-con-bot-ich-ki-20180321084851808.htm

 

 

TS. Xã hội học Phạm Thị Thúy: “Bạo lực bùng phát vì thiếu tình yêu thương”

 

Có thể nói, TS. Phạm Thị Thúy là một người đa năng. Vừa nghiên cứu lĩnh vực xã hội học, vừa lấy bằng thạc sĩ tâm lý trị liệu, lại học thêm phương pháp sư phạm. Chính vì kết hợp 3 trong 1 như vậy, nên những bài giảng và tư vấn của chị mang lại nhiều góc nhìn mới mẻ, nhân văn. 

Hơn 10 năm nay, chị tham gia nhiều khóa tập huấn về bạo lực gia đình, cung cấp kỹ năng tham vấn cho phụ nữ bị bạo hành, tham gia chủ trì tọa đàm về bình đẳng giới và hạnh phúc gia đình... Đặc biệt, dù rất bận rộn, chị còn tham gia tư vấn tâm lý miễn phí sáng thứ 5 hàng tuần tại Phòng Tham vấn TYHNGĐ, Nhà văn hóa Phụ nữ, TPHCM.

Trong quá trình tư vấn, chị thấy nổi lên những vấn đề gì với phụ nữ bị bạo hành hiện nay?

- Trong các trường hợp đến phòng tham vấn, phần lớn là phụ nữ bị bạo lực dưới nhiều hình thức. Đau lòng nhất là trường hợp chị công nhân Bình Dương, bị chồng hành hạ, đày đọa, đánh đập nhiều năm, thậm chí còn… đi tiểu lên đầu. Các ca khác phần lớn là đánh chửi lẫn nhau trong cuộc sống gia đình, người chồng coi thường vợ mình, trong khi công sức người vợ bỏ ra là rất lớn, từ việc nội trợ, đến nuôi con, hoặc người vợ coi thường chồng kém cỏi... Một dạng bạo lực nữa là chồng chỉ đi nhậu, ăn chơi, không mang tiền về; người phụ nữ phải gánh hết mọi chi phí trong nhà, lại còn bị chồng chửi mắng, đòi đưa tiền để đánh bạc. Trường hợp này ở vùng quê khá nhiều.

Tỉ lệ thành công trong các ca tham vấn ra sao, thưa chị?

- Có hai trường hợp xảy ra: Một là tôi giúp cho họ nhìn lại thực tế và họ biết chấp nhận lẫn nhau, từ từ cải thiện cuộc sống cho dịu đi những căng thẳng. Hai là chỉ cho họ lối thoát khỏi bạo lực. Thực ra, những người cố tình đánh đập vợ không nhiều, chỉ khi họ quá bực bội, căng thẳng, nóng giận mà mất khôn chứ không phải vì ăn ở quá tệ với nhau. Các ca bạo lực phải được nhìn dưới góc độ mối quan hệ thực sự của họ, chứ không phải nhìn vào hiện tượng mà phán xét. Tôi cho rằng, họ cũng chỉ là nạn nhân của sự căng thẳng bên trong, cũng như rất nhiều uẩn ức ở quá khứ. Họ từng bị ai đó đánh đập, hoặc được nuôi dưỡng trong một gia đình bạo lực, nên phản ứng của họ cũng mang tính chất bạo lực. Qua trò chuyện, tôi giúp họ thấy bản chất mối quan hệ của họ, giúp cho người trong cuộc nhận ra và hiểu con người thật trong người chồng/vợ của họ, để họ giúp bạn đời của mình, và giúp chính mình thay đổi, sống thật hơn, không gồng mình kiểu bản năng, học cách thoát khỏi những ám ảnh của quá khứ.

Một số ca đã hóa giải được mâu thuẫn, xung đột, làm cho hai bên đều thay đổi, còn một số ca buộc phải hướng người phụ nữ giải thoát khi bị đày đọa cả về thể xác và tinh thần. Nhưng quyết định là làm gì tốt nhất cho cuộc sống của họ là ở chính họ. Chúng tôi chỉ phân tích tình huống, giúp họ nhận diện rõ vấn đề, hiểu rõ sức mạnh của bản thân để dám thay đổi giúp cuộc sống của họ tốt hơn.

Có tài liệu thống kê cho thấy, 50% phụ nữ Việt đang bị bạo hành. Nhưng là người trực tiếp tham vấn, theo chị, con số đó có cao hơn nữa?

- Theo quan sát thực tế của tôi, tỉ lệ phụ nữ bị bạo hành là khá lớn, chứ không phải chỉ 50%. Vì bạo hành rất đa dạng.

Khi người chồng đánh vợ lần đầu tiên, người phụ nữ phải biết cư xử sao cho dứt khoát không để người kia đánh mình lần nữa. Khi người phụ nữ biết nói không với bạo lực ngay từ lần đầu tiên, và thể hiện sự mạnh mẽ của mình, nhận ra mình là một cá thể cần được tôn trọng, không ai được xúc phạm, thì sẽ dám tự tin lên tiếng bảo vệ bản thân một cách tích cực, người chồng mới biết dừng lại.

Theo chị, vì sao các cơ quan chức năng vẫn thờ ơ với nhiều trường hợp phụ nữ, trẻ em bị bạo hành, chỉ khi báo chí lên tiếng thì mới vào cuộc?

- Từ phía người quản lý, nhiều người còn rất xem nhẹ chuyện bạo lực. Người Việt hay có câu “yêu cho roi cho vọt”, nên nhiều người có tâm lý họ có quyền đánh con mình, đánh ai đó trong nhà mình để răn dạy - dường như suy nghĩ này đã thành thói quen. Cho nên, họ thường cho rằng, bạo lực là chuyện nhỏ. Nên người ta cứ khuyên phụ nữ phải "đóng cửa bảo nhau”, hay ho gì mà vạch tội chồng là vậy. Rất ít người ủng hộ việc người phụ nữ phải lên tiếng.

Một số nơi Hội phụ nữ làm tốt công tác tư vấn khi có dự án hỗ trợ. Nhờ các dự án có tài trợ, nhiều nơi tổ chức được chuyên đề phòng chống bạo lực gia đình cho chị em, tổ chức nhà tạm lánh, tổ chức tư vấn ca, tập huấn kỹ năng tư vấn... Còn nếu không có kinh phí, họ sẽ khó tổ chức thực hiện những hoạt động trên để hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành.

Vậy theo chị, mô hình nhà tạm lánh ở TPHCM có hoạt động hiệu quả?

- Khi phụ nữ bị bạo hành, họ thường giấu kín không cho người thân biết. Nên khi có sự cố bạo lực gia đình, họ không biết đi đâu. Vì thế mô hình nhà tạm lánh là rất cần thiết. Có một số nơi làm rất tốt khi tổ chức nơi tạm lánh cho phụ nữ bị bạo hành. Tuy nhiên, thực tế ở các địa phương mô hình nhà tạm lánh chưa có nhiều. Một số nơi, sau khi dự án rút đi thì không còn nhà tạm lánh. Mặt khác, mô hình nhà tạm lánh ở VN khó thực hiện vì chỉ dựa vào thiện nguyện, không phải ai cũng dễ dàng đồng ý cho người lạ sống tạm trong nhà mình.

v Những phụ nữ bị bạo hành thường bị tổn thương tâm lý đến mức nào, thưa chị?

- Những tổn thương đó không thể đo đếm được. Tổn thương về tinh thần lớn nhất là họ cảm thấy mất giá trị, họ thấy mình không là gì nữa trên đời, nên nhiều người tìm đến cái chết. Sở dĩ, gần đây, có nhiều hiện tượng cha/mẹ giết con rồi tự tử, là bởi họ không còn đường lui nữa. Nếu sống chung với ông chồng bạo lực thì coi như cuộc sống cũng không còn, mất nhân phẩm, mất giá trị. Còn để con sống tiếp với người chồng hung bạo thì đời con sẽ ra sao? Chính vì thế mới có những thảm kịch mẹ chết chung cùng con vì suy nghĩ nông nổi rằng, để con mình đỡ khổ...

Chị từng nói, bạo lực học đường bùng phát vì thiếu tình yêu thương, và đừng đưa ra hình phạt đẩy người ta đến đường cùng…

- Thực ra, ở các trường bây giờ học trò học hành nhiều quá không còn thời gian để yêu thương nhau. Thầy cô cũng không có thời gian để tâm tình với trò. Vừa rồi, xuất hiện clip cô giáo cắt tóc cho trò rất dễ thương, thế mà cũng có người nói ra nói vào rằng, đó là bạo lực, chắc là cô phạt trò. Hình ảnh cô trò chăm sóc cho nhau như vậy quá hiếm trong môi trường học đường hiện nay, vì cả hai bên đều không có thời gian thể hiện tình yêu thương. Tình bạn của học trò cũng thế. Tôi buồn nhất là hiện nay, cứ một năm là người ta lại đảo lớp, khi đổi lớp, tất cả xáo trộn, bạn bè thân cũng thành sơ. Lý do có người giải thích nếu để học trò học chung cùng nhau lâu năm, chúng sẽ kết băng nhóm, sẽ tăng bạo lực học đường nhiều hơn! Nếu muốn học sinh bớt bạo lực, bớt hung bạo, thì càng phải xây dựng tình bạn tốt đẹp, chứ sao lại nghĩ học sinh học nhóm, thân nhau là sẽ trở nên quậy phá?

Thế còn câu chuyện học khoan dung, tha thứ có khó không, thưa chị?

- Khó chứ! Người ta chỉ tha thứ được cho người khác khi người ta biết tha thứ cho chính mình, biết chấp nhận và yêu thương bản thân. Khi đó, họ tự tin nhận ra mình là người có giá trị, là duy nhất, khác biệt với những người xung quanh. Mọi người xung quanh cũng khác biệt, không ai giống nhau cả. Họ sẽ ngừng so sánh họ với người khác. Họ ngừng bắt người khác phải như ý họ. Khi đó, họ có sự tôn trọng thực sự đối với mọi người xung quanh. Đó là cốt lõi trong bài giao tiếp của tôi khi tôi nói chuyện với các đối tượng khác nhau, là phải nhận ra mình là ai, nhận ra sự khác biệt giữa con người và con người, phải biết mình là cá thể duy nhất, mình có giá trị riêng và người khác cũng vậy. Bố mẹ cũng không giống con cái, không giống có nghĩa là đừng bắt ai theo ý mình và mình cũng không cần thiết phải theo ý mọi người. Hãy sống là chính mình, tôn trọng cá tính của mình để tự hoàn thiện. Ai cũng có ưu nhược điểm, hãy bao dung với mình và với người. Hiểu như vậy sẽ bớt nổi nóng.

Chị nghĩ sao khi xã hội đang khuyết dần niềm tin và người ta đối xử với người thân, người gần gũi xung quanh như với kẻ thù?

- Một trong những câu chuyện về giá trị là hiện nay người ta quá coi trọng giá trị vật chất. Người ta quên mất việc làm cái gì có ích cho mọi người, mà chỉ hướng đến giá trị là tiền và thật nhiều tiền để phục vụ bản thân họ. Chạy theo đồng tiền nên mới xảy ra chuyện đó.

Nhưng tôi không bi quan. Tôi nghĩ, đó chỉ là mặt trái. Đương nhiên, xã hội đang phát triển thì có những cái tệ, cái xấu không tránh khỏi. Nhưng nếu biết bệnh trong người thì mình phải chăm sóc bản thân. Chính những cái xấu đang nổi lên giúp người ta phân biệt trắng đen, đúng sai. Lúc đó người ta mới cảnh giác hơn. Ví dụ, cha mẹ bắt đầu quay lại giáo dục con cái chứ không còn thờ ơ, bỏ mặc cho nhà trường nữa, đó là dấu hiệu đáng mừng.

Ý nghĩa cuộc đời với chị?

- Tôi thích làm việc có ích cho mọi người. Đơn giản, khi được làm việc có ích tôi thấy vui. Tôi nghĩ trong cuộc sống mọi người chúng ta cần nhau, vì thế chúng ta cần quan tâm đến nhau, làm gì đó có ích cho nhau để cảm ơn nhau. Tất cả phải xuất phát từ sự tôn trọng và trân trọng nhau. Đằng sau cho và nhận còn là câu chuyện tự lựa chọn. Không ai là người ban ơn, không ai hy sinh cho ai cả. Tôi không thích từ hy sinh mà người ta hay gán cho phụ nữ như một đức tính, vì tất cả là do mình chọn mà. Tôi không hy sinh gì của tôi cả, tôi lựa chọn làm gì đó là sự quyết định của tôi dựa trên giá trị sống.

Xin cảm ơn chị!

NHẬT LỆ THỰC HIỆN

Nguồn: https://laodong.vn/archived/ts-xa-hoi-hoc-pham-thi-thuy-bao-luc-bung-phat-vi-thieu-tinh-yeu-thuong-723144.ldo

Ngày 13/8, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Cục Trẻ em, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội phối hợp với Tổ chức Cứu trợ trẻ em quốc tế (Save the Children) tại Việt Nam tổ chức chương trình truyền thông 'Vì cuộc sống an toàn của trẻ em' cho hơn 500 công nhân lao động trên địa bàn quận Bình Tân.

Đây là chương trình đầu tiên khởi động của chuỗi hoạt động truyền thông nâng cao nhận thức cho những gia đình trẻ đang làm việc tại các khu chế xuất, khu công nghiệp về bảo vệ trẻ em khỏi bị xâm hại tình dục.

Ông Đặng Hoa Nam, Cục trưởng Cục Trẻ em (Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội), phát biểu khai mạc chương trình truyền thông “Vì cuộc sống an toàn của trẻ em”.

Phát biểu tại sự kiện, ông Đặng Hoa Nam, Cục trưởng Cục Trẻ em, Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội cho biết, thực tế các hành vi xâm hại trẻ em, đặc biệt là xâm hại tình dục vẫn xảy ra trong cuộc sống hàng ngày, hàng giờ.

Thống kê cho thấy, ở Việt Nam, mỗi năm, các cơ quan chức năng xử lý trên 2.000 trường hợp xâm hại trẻ em, trong đó hơn 80% là xâm hại tình dục. Tuy nhiên, đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm và còn nhiều hành vi xâm hại trẻ em chưa được phát hiện, trừng trị. Điều này đang gây nên nỗi sợ hãi cho những bậc làm cha, làm mẹ. Vì thế, để bảo vệ con em mình trước nguy cơ bị xâm hại, phụ huynh cần tự trang bị cho mình kiến thức, kỹ năng để bảo vệ trẻ cũng như dạy trẻ tự bảo vệ mình.

Trước hết, phụ huynh cần chủ động phòng ngừa, phát hiện nguy cơ từ sớm và đừng đặt con em mình vào môi trường dễ bị xâm hại. Thứ hai, cần mạnh dạn lên tiếng tố cáo đến cơ quan chức năng về các hành vi xâm hại trẻ em ở xung quanh mình nhưng cũng đồng thời phải bảo vệ bí mật riêng tư cho trẻ.

Chuyên gia tâm lý giải đáp thắc mắc của phụ huynh về giáo dục giới tính cho trẻ tại chương trình truyền thông “Vì cuộc sống an toàn của trẻ em”.

Bà Dragana Strinic - Giám đốc Quốc gia Tổ chức Cứu trợ trẻ em quốc tế tại Việt Nam chia sẻ, xâm hại trẻ em, nhất là xâm hại tình dục để lại hậu quả lớn đối với sự phát triển thể chất, tinh thần của một đứa trẻ. Do đó, cần tạo nên những “rào chắn” cơ bản để bảo vệ trẻ là điều rất cần thiết. Hệ thống “rào chắn” này bao gồm các quy định pháp luật; trang bị, nâng cao kiến thức bảo vệ trẻ của cộng đồng và tự bảo vệ mình của trẻ.

“Thay vì né tránh, phụ huynh cần trao đổi một cách trực tiếp, rõ ràng với trẻ về các bộ phận trên cơ thể của trẻ. Trẻ cần nhận diện được đâu là bộ phận nhạy cảm, đâu là những tín hiệu nguy hiểm và cách xử lý trong từng trường hợp, bằng cách đó trẻ có thể xây dựng được khả năng tự bảo vệ chính mình”, bà Dragana Strinic nhấn mạnh.

Cũng tại sự kiện, ông Đặng Hoa Nam và chuyên gia tâm lý Phạm Thị Thúy đã giải đáp những thắc mắc của phụ huynh về các kiến thức, tình huống trong giáo dục giới tính cho trẻ em. Ban Tổ chức đã giới thiệu bộ sản phẩm truyền hình mang tên “Cơ thể tớ là của tớ” do Kênh VTV7 - Đài Truyền hình Việt Nam sản xuất nhằm cung cấp kiến thức về giới tính, các hành vi bị nghiêm cấm đối với trẻ em.

Tin, ảnh: Đinh Hằng (TTXVN)

Nguồn: https://baomoi.com/truyen-thong-vi-cuoc-song-an-toan-cua-tre-em-cho-cong-nhan/c/31822106.epi?fbclid=IwAR3xFVFVdUxY92IFerDrlNTMHBBQja7wyoBxb_XSVpxp29SWMV5alp1zztk

'Nếu chúng ta ngại ngần, sợ bị ảnh hưởng… thì kẻ xâm hại tình dục trẻ sẽ tiếp tục làm điều đó với những trẻ khác, trong khi lẽ ra chúng phải vào tù để không còn ai trở thành nạn nhân của chúng nữa”, tiến sĩ xã hội học Phạm Thị Thúy nêu quan điểm.
 
Hàng trăm phụ huynh và giáo viên tại buổi chia sẻ
MỸ QUYÊN
 
 
Những nội dung bổ ích về giáo dục giới tính, chống xâm hại tình dục trẻ em đã được các chuyên gia tâm lý về trẻ em giải đáp sáng nay 13.8 tại hội trường UBND Q.Bình Tân, TP.HCM. Chương trình nằm trong chuỗi hoạt động truyền thông “Vì cuộc sống an toàn của trẻ em” do Cục trẻ em - Bộ LĐ-TB-XH phối hợp với Tổ chức Cứu trợ trẻ em quốc tế tại Việt Nam tổ chức, thu hút 500 giáo viên và công nhân trên địa bàn TP.HCM tham dự.

Từ 2 tuổi, nên để con tự vệ sinh thân thể

Có mặt tại chương trình, một giáo viên mầm non đặt câu hỏi: “Chúng tôi là giáo viên mầm non nên công việc đặc thù là phải vệ sinh cho trẻ, và không thể tránh khỏi việc có lúc phải chạm vào cơ thể, thậm chí vùng kín của các con. Đặc biệt có lớp giáo viên là nam… Như vậy thì có ảnh hưởng gì tới các trẻ không?”.
Ông Đặng Hoa Nam, Cục trưởng Cục Trẻ em, cho rằng đây là một câu hỏi rất thiết thực. Ông Nam nhìn nhận: “Khi trẻ còn rất nhỏ, dưới 3 tuổi, ngay cả các ông bố cũng nên hạn chế tắm hoặc thay đồ cho con, nhất là con gái. Khi trẻ 3 tuổi trở nên thì chỉ nên để mẹ của bé giúp bé vệ sinh thân thể. Nhiều quốc gia không cho phép người không phải là cha mẹ đụng chạm vào vùng kín của con trẻ, kể cả giáo viên. Chính vì thế, tôi cho rằng việc giúp trẻ vệ sinh nên để giáo viên nữ làm và cố gắng hướng dẫn để bé tự làm thì sẽ tốt hơn”.
Dũng cảm tố cáo để kẻ xâm hại tình dục trẻ em bị trừng trị - ảnh 1

Nhiều phụ huynh đặt câu hỏi tại chương trình

MỸ QUYÊN

Tiến sĩ xã hội học - thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính quốc gia Phân viện tại TP.HCM, cũng cho rằng việc vệ sinh thân thể nên để cho trẻ tự làm. “Người Việt chúng ta ít dạy trẻ tự vệ sinh bản thân từ khi còn nhỏ. Đa số cha mẹ làm thay con. Có trẻ lớn rồi nhưng vẫn không thể tự tắm… Đó là một sai lầm. Cha mẹ nên dạy con từ nhỏ để 2 tuổi trở lên là bé phải thành thạo việc vệ sinh cơ thể mình. Lúc đầu có thể chưa sạch nhưng làm nhiều sẽ thành kỹ năng và sẽ làm tốt. Khi hướng dẫn con làm, cha mẹ cũng chỉ nên đứng từ phía sau, không nên đứng trước để tránh nhìn vào vùng kín của con. Phải để cho con biết cơ thể của con là của con, nó rất quý giá nên không được cho ai nhìn hay chạm vào”, tiến sĩ Thúy chia sẻ.
 
Chị Thúy còn khuyên cha tuyệt đối không được tắm cùng con gái và mẹ cũng không nên tắm cùng con trai dù con còn nhỏ.

Trả lời qua loa càng khiến trẻ tò mò

Tiếp tục nêu vấn đề mà từ bao lâu nay các bậc phụ huynh vẫn vô cùng bối rối, một giáo viên thắc mắc: “Khi con tôi hỏi, con được sinh ra như thế nào? Tôi đã trả lời “ba đặt tình yêu vào mẹ, tình yêu đó lớn dần lên và mẹ đã sinh ra con”. Con lại hỏi tiếp: Nhưng ba đã đặt tình yêu vào mẹ bằng cách nào? Lúc này thì tôi không biết mình phải nói sao cho phù hợp”. Tương tự, một phụ huynh kể con mình học cấp 2 bị một bạn trai hôn trộm và về hỏi mẹ là như thế liệu con có bị mang bầu hay không? Vị phụ huynh này nói không sao, con hỏi tiếp vậy như thế nào mới có bầu, thì vị phụ huynh đành lảng sang chuyện khác.
Tiến sĩ Phạm Thị Thúy nhận định câu trả lời của phụ huynh hết sức dễ thương, nhưng với một trẻ đã có nhận thức, trẻ không dễ dàng thỏa mãn lời giải thích “mơ hồ” đó, nên tiếp tục hỏi khiến phụ huynh bối rối. Tiến sĩ Thúy thẳng thắn: “Tùy vào lứa tuổi của con để chúng ta có câu trả lời phù hợp. Vì dụ khi trẻ 3-4 tuổi thì chúng ta có thể trả lời đơn giản. Trẻ lớn hơn, chúng ta đừng ngại ngần và cũng không nên trốn tránh, vì cành trốn tránh càng khiến trẻ tò mò. Chúng ta có thể dùng các hình ảnh, clip minh họa rất khoa học để giải thích cho trẻ. Đừng ngại nói những câu như “quan hệ tình dục, tinh trùng, trứng”. Nhưng phải thật nhẹ nhàng, khéo léo, chẳng hạn “ba và mẹ yêu nhau nên sẽ có những gần gũi về cơ thể. Khi tình yêu đủ lớn ba mẹ sẽ có quan hệ tình dục, lúc đó, tinh trùng của ba sẽ gặp trứng của mẹ và sẽ tạo ra con”…

Trẻ bị xâm hại vì cha mẹ chủ quan và thiếu hiểu biết

Ông Đặng Hoa Nam cho rằng cha mẹ không nên ngăn cấm con tìm hiểu về giới tính, về cơ thể, ngược lại phải chủ động giúp con có kiến thức để tự bảo vệ mình. Theo ông Nam, cha mẹ không có hiểu biết để chia sẻ với con, thì con cũng sẽ thiếu kiến thức. Từ đó, con sẽ có những suy nghĩ lệch lạc, dẫn đến hành động lệch chuẩn và không đủ hiểu biết để bảo vệ mình.
Tiến sĩ Phạm Thị Thúy nhìn nhận: “Nhiều trường hợp trẻ em bị xâm hại là vì sự chủ quan của cha mẹ. Ví dụ như nhờ hàng xóm, họ hàng trông con, thiếu quan tâm tới sự phát triển của con, thiếu sự yêu thương gần gũi chia sẻ… Qua khảo sát có đến 93% trường hợp xâm hại là từ người quen biết. Vì thế, khi con dưới 6 tuổi chúng ta không được để con một mình hoặc với người không đủ tin cậy”.
Khi phát hiện con có những tò mò về giới tính, tiến sĩ Thúy khuyên cha mẹ không được la mắng trẻ. Đặc biệt khi con kể con bị ai đó “xâm hại” thì phải thật bình tĩnh, không làm trẻ hoảng loạn và phải dũng cảm tố cáo kẻ xâm hại đó với cơ quan chức năng. “Nếu chúng ta ngại ngần, sợ bị ảnh hưởng… thì kẻ xâm hại sẽ tiếp tục làm điều đó với những trẻ khác trong khi lẽ ra chúng phải bị tống vào tù để không còn ai trở thành nạn nhân của chúng nữa”, tiến sĩ Thúy nêu quan điểm.
Ông Đặng Hoa Nam lưu ý, nếu phụ huynh hay giáo viên phát hiện con em mình, học trò mình hoặc một đứa trẻ hàng xóm có dấu hiệu bị xâm hại tình dục, thì cần thông báo cho UBND phường, xã, cơ quan công an hoặc các phòng LĐ-TB-XH hoặc Tổng đài Bảo vệ trẻ em 111 bất cứ lúc nào.
Mỹ Quyên

 Chỉ vì từ hôn mà cô giáo bị thầy giáo sát hại. Chỉ vì bị từ chối tình cảm mà nam sinh viên quyết ra tay tàn độc với nữ sinh viên. Những vụ án mạng gây rúng động dư luận khiến các cô gái không khỏi giật mình: Làm thế nào để tự bảo vệ khi nói lời chia tay trước chính người mình từng yêu, “đội lốt” trong những vỏ bọc rất đỗi hiền lành trở thành sát thủ máu lạnh?

 

TS Xã hội học Phạm Thị Thúy (Học viện Hành chính Quốc gia tại TPHCM) chia sẻ với PNVN một số cách giúp các cô gái tự bảo vệ khi nói lời chia tay.

thuy.jpg

TS Xã hội học Phạm Thị Thúy 

 

 

Nếu có tình cảm thực, đến con vật nuôi cũng không nỡ làm nó đau…

 

 

- Là người am hiểu trong lĩnh vực tâm lý, xin chị cho biết khi bị từ chối tình cảm, cú sốc của nam giới thường xảy ra như thế nào?

 

Đàn ông thích chinh phục, thích chiến thắng và thích được đề cao… Khi bị từ chối tình cảm, đàn ông dễ có tâm lý cảm thấy bị coi thường, thấy mình là kẻ thất bại, không chấp nhận sự thật, đổ lỗi cho người yêu,… Một số đàn ông đã phản ứng tiêu cực, hận người yêu nên đã bạo lực với người yêu, thậm chí là giết người yêu rồi tự sát… như một số vụ gần đây đã xảy ra. 

nam-sinh.jpgNghi can Phạm Văn Quý sau khi sát hại bạn gái Phạm Thị Hằng - nữ sinh lớp 12 trường THPT Con Cuông, Nghệ An - đã cắt gân tự sát. Vụ án gây chấn động cuối năm 2017. 

- Những vụ điển hình nam thanh niên ra tay tàn độc vừa qua, theo chị có phải vì họ ghen, vì quá yêu, vì cảm thấy bị xúc phạm, bỏ rơi, vì không kiềm chế được bản thân hay còn lý do nào khác nữa?

 

Theo tôi, vì họ không có tình yêu thực sự với nạn nhân thì đúng hơn. Họ chỉ yêu chính họ. Họ yêu cảm giác họ chinh phục được ai đó, ai đó phải phục tùng họ, là thứ đồ trang sức của họ, là người phục vụ họ,.. Đó là sự ích kỷ bởi nếu yêu thực sự không ai có thể gây hại cho người mình yêu.

 

Thậm chí, nuôi con vật cưng mà mình thương nó, mình cũng còn không nỡ làm con vật đau. Những kẻ nhân danh yêu, ghen, quá yêu… rồi lên cơn tức giận tàn hại người yêu là những kẻ không có trái tim. Hoặc trái tim anh ta tràn đầy sự ích kỷ và độc ác.

 

Cũng có những người vì để cơn giận làm chủ nên đã cả giận mất khôn, sát hại người yêu xong thì ân hận cả đời. Nhưng sâu xa bên trong những kẻ giận dữ mất kiểm soát cũng là tính sở hữu, tính ích kỷ. Con người có lương tâm, có đạo đức thì dù giận mấy cũng không cho phép mình làm tổn hại người khác.

 

Không thể đổ lỗi cho người bị sát hại

 

- Những vụ sát hại xảy ra gần như liên tiếp, phải chăng tính sát thủ, máu lạnh, vô nhân tính trong một số nam thanh niên hiện nay tăng lên đến mức báo động?

 

Thực trạng này là dấu hiệu báo động đỏ cho thấy đạo đức của một bộ phận nam thanh niên đang bị suy đồi. Nhân cách con người được hình thành từ quá trình trong bào thai, từ khi sinh ra và lớn lên, do nhiều nhân tố xã hội tạo thành, từ  môi trường gia đình, nhà trường đến xã hội.

 

Tại sao một số thanh niên có thể ra tay sát hại người con gái yếu đuối hơn mình, những em bé chưa có sức phản kháng như trong vụ án Lê Văn Luyện… Có lẽ nguyên nhân thuộc về cả 3 môi trường: Gia đình, nhà trường và xã hội.

1_467374.jpgĐám tang cô giáo bị người yêu cũ sát hại giữa ban ngày, ngay trên đường phố Sài Gòn 

- Còn về phía nhiều nữ thanh niên hiện nay, phải chăng cũng có một phần lỗi thuộc về mình?

 

Nạn nhân không có lỗi trong việc họ bị đâm chết. Không ai có quyền làm tổn hại đến thân thể, nhân phẩm, danh dự của người khác. Có chăng các nạn nhân đã thiếu khả năng chọn người để yêu và kỹ năng từ chối trong tình yêu.

 

Không chủ quan trước những lời đe dọa

 

- Khi vụ việc xảy ra, hung thủ nhiều khi được cho là khá hiền lành và trước khi ra tay không có biểu hiện đe dọa hay muốn đoạt tính mạng của người khác.  Vậy các cô gái cần phải làm gì để bảo vệ mình? Trước hết, cần nói lời từ chối thế nào cho hợp lý, văn minh?

 

Từ chối là một kỹ năng không dễ. Người xưa có câu “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Các bạn gái khi từ chối cần tìm hiểu kỹ tâm lý, nhu cầu, cá tính của người yêu để chọn thời điểm, không gian, nội dung nói chuyện phù hợp. Điều quan trọng nhất là học cách tôn trọng lẫn nhau khi nói lời từ chối dù có không đồng quan điểm, không còn tình cảm với nhau, không ưa nhau nữa.

 

Trước khi nói lời từ chối cần bật đèn vàng báo hiệu cho người yêu biết cảm xúc của mình, đừng để họ bất ngờ trước lời từ chối. Sự giãn cách trong tình cảm từ từ rồi mới nói lời chia tay sẽ được đối phương đón nhận nhẹ nhàng hơn, chống sốc cho họ.

 

Các cô gái có thể thưa dần sự gặp gỡ, bớt dần sự quan tâm trước đây, nói xa nói gần cho người yêu biết mình và người ấy không hợp. Thậm chí còn cần bộc lộ cho người đó thấy vài điểm không hợp của mình với họ để người kia tự nhận ra hai người không phù hợp để tiếp tục tình yêu…

 

Mỗi người đàn ông có cá tính riêng. Vì thế, người con gái cần lựa cách phù hợp với đối tượng của mình. Tôi thường hay chia sẻ với sinh viên rằng chọn người để yêu cho cẩn thận chứ nhận lời yêu đã khó mà từ chối chia tay tình yêu còn khó hơn nhiều.

 

Yêu người tử tế thì họ sẽ tôn trọng sự lựa chọn của bạn, họ yêu bạn vì hạnh phúc của bạn chứ không vì sự sở hữu bạn. Những người đàn ông này nếu chia tay họ có đau khổ nhưng họ không thể, không muốn làm khổ bạn. Còn nếu yêu nhầm người ích kỷ, vô đạo đức thì dù bạn có khéo léo, văn minh cỡ nào bạn cũng lãnh hậu quả xấu.

 

Khi nói lời chia tay cần khẳng định sự tôn trọng bằng thái độ, ngôn ngữ, giọng điệu để đối tượng giảm bớt cảm xúc tiêu cực đã nói ở trên. Bạn gái cần cho bạn trai hiểu mình chia tay vì không còn hợp nhau, không còn tình yêu, nhưng mình luôn tôn trọng và muốn làm bạn của nhau.

 

- Việc chia tay vốn dĩ là chuyện riêng tư, chuyện của hai người. Vì thế, khi chia tay nếu có thêm người thứ ba thì có bị đối phương làm lớn chuyện lên không?

 

Theo tôi, cẩn thận vẫn hơn bởi đây là thời điểm hết sức nhạy cảm, cú sốc dễ vượt ngưỡng và “đối phương” dễ bị manh động. Các bạn gái cần lựa chọn nói lời chia tay ở không gian có người qua lại. Trong những trường hợp cần thiết nên có bạn gái hay người thân khác đi cùng hoặc ở gần để hỗ trợ tinh thần và trợ giúp. Khi người kia thấy có người thứ 3 cũng khó manh động, hành hung mình.

 

Sau khi phát tín hiệu nói lời chia tay, bạn gái không nên đi đâu đó một mình. Thậm chí, tránh hẹn gặp riêng người yêu, tránh có những cử chỉ quan tâm dù có ý tốt nhưng dễ gây hiểu lầm và bị níu kéo không thể chia tay.

 

Nếu bạn gặp phải sự đe dọa từ “đối phương”, bạn nên thông báo cho những người thân khác của bạn biết và nhờ sự trợ giúp. Tuyệt đối không chủ quan trước những lời đe dọa.

 

Dạy con cách chọn người yêu, cách yêu, từ chối yêu… càng sớm càng tốt

1438912241_con-gai1jpg-2047.jpgCùng con nói chuyện về cuộc sống, về tình yêu, nghệ thuật yêu và cách xử lý khủng hoảng khi yêu. Ảnh minh họa 

- Lời khuyên của chuyên gia cho cả hai phía khi xảy ra mâu thuẫn tình cảm không thể dung hòa?

 

Mâu thuẫn trong tình yêu là khó tránh, đừng quyết định vội vàng khi mới xảy ra mâu thuẫn. Hãy giải quyết mâu thuẫn xong rồi cân nhắc kỹ mới nên nói lời chia tay. Nếu một chút mâu thuẫn đã chia tay có thể bạn sẽ đánh mất một tình yêu đẹp. Mỗi đôi yêu nhau đều trải qua nhiều sóng gió, nhiều mâu thuẫn, nhờ mâu thuẫn, họ càng hiểu nhau hơn, càng yêu nhau hơn.

 

Vì vậy, cần sáng suốt nhìn nhận những mâu thuẫn là sự khác biệt có thể chấp nhận và sự khác biệt không thể chấp nhận được. Nếu là khác về quan điểm sống, giá trị đạo đức sống thì cần phải cân nhắc kỹ. Nếu chỉ khác biệt trong những biểu hiện thì nên chấp nhận và học cách sống chung…

 

- Các ông bố, bà mẹ có con trong độ tuổi cập kê, đặc biệt là với bố mẹ các cô gái thì sao?

 

Cha mẹ cần dạy con: Chọn bạn mà chơi, chọn người mà yêu và cách yêu, cách từ chối trong tình yêu… càng sớm càng tốt. Dạy qua lời nói, qua sách truyện, qua phim ảnh, qua câu chuyện thực tế trên báo chí…

 

Ví dụ nhân câu chuyện thầy giáo sát hại cô giáo, cha mẹ hãy dạy con về cách nói lời từ chối.

 

- Xin cảm ơn TS Xã hội học Phạm Thị Thúy!

 

 

Hạnh phúc là khi yêu thương và chấp nhận chính mình, yêu thương và chấp nhận người khác, làm những việc có ích, giúp được người khác... Đó là quan niệm của tiến sĩ xã hội học - thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính quốc gia Phân viện tại TP.HCM.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
“Tôi cũng từng có nhiều đau khổ...”
Vì sao chị tâm huyết tham gia xây dựng đề cương giáo trình hạnh phúc và mong muốn đưa “hạnh phúc” vào các trường như bộ môn chính thức?
Môn học hạnh phúc từ lâu đã được nhiều nước đưa vào giảng dạy. Tôi rất mừng là mấy năm nay, Bộ Giáo dục - Đào tạo nước ta cũng đang hướng tới xây dựng trường học hạnh phúc.
Từ năm 2007, tôi bắt đầu đi chia sẻ về hạnh phúc. Tôi may mắn tham gia với thầy tôi - PGS-TS xã hội học Lê Ngọc Văn - trong công trình nghiên cứu Hạnh phúc của người Việt Nam, khái niệm, cách tiếp cận và chỉ số đánh giá mới được xuất bản. Hiện nay, một số trường, một số tổ chức đã mời chúng tôi giảng dạy về hạnh phúc.
Tâm huyết của chúng tôi là mong muốn đưa vào lớp học phương pháp sư phạm tích cực và kỷ luật tích cực, nhằm giúp giáo viên hạnh phúc hơn, học trò hạnh phúc hơn, như thiền sư Thích Nhất Hạnh đã nói: “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới”. Tôi tin môn học hạnh phúc sẽ được phổ biến vì ai cũng muốn hạnh phúc mà (cười).
Hạnh phúc theo quan niệm của chị?
Hạnh phúc của tôi đơn giản lắm! Hạnh phúc là khi yêu thương và chấp nhận chính mình. Là khi yêu thương và chấp nhận người khác. Là khi làm những việc có ích, giúp được người khác. Với tôi, hạnh phúc là sống trọn vẹn từng phút giây và trân quý những gì mình đang có.
Và chị có cho rằng mình là người hạnh phúc?
Hồi bé, có lúc tôi từng muốn tự tử khi chứng kiến mâu thuẫn trong gia đình. Tôi nhớ lại cảm giác lúc đó của mình rất tệ.
Lớn lên lấy chồng, sinh con, những năm đầuhôn nhân có những xung đột va chạm, tôi cũng từng rất đau khổ. Rồi giai đoạn học nghiên cứu sinh, tôi vật vã vì quá nhiều việc, vừa học vừa làm vừa lo con nhỏ. Hay gần đây nhất là khi học xong tiến sĩ, tự nhiên tôi không biết con đường tiếp theo như thế nào, mình là ai, mình sẽ làm gì, bỗng nhiên chơi vơi, trống rỗng, mệt mỏi, mất phương hướng...
Chị Thúy trò chuyện với học sinh trong chuyên đề Tình bạn - tình yêu tuổi học trò
 
Thật may mắn, tôi đã vượt qua được những sóng gió đó và tự định vị lại bản thân. Tôi nghĩ nếu không có những chông gai thử thách thì không có mình bây giờ, nó làm cho mình mạnh mẽ hơn rất nhiều. Những năm gần đây, càng ngày tôi càng cảm nhận sự an nhiên nhiều hơn…
Khi truyền đạt về hạnh phúc, thông điệp chị muốn chia sẻ là gì?
Tôi thường nhấn mạnh vào nguồn gốc của cảm xúc. Nhiều người cứ nghĩ tại ai đó sai nên mình tức giận, ai đó xấu nên mình ghét… Thực ra cảm xúc là do mình chịu trách nhiệm chứ không phải do người khác.
Mình không thay đổi được sự vật, sự việc, không thay đổi được người khác mà chỉ thay đổi được cách nhìn của chính mình về vấn đề đó. Một khi học cách nhìn tích cực, lạc quan, mình sẽ thấy mọi chuyện nhẹ nhàng. Nếu biết yêu thương người khác, biết đặt mình vào vị trí của họ, mình sẽ thông cảm và không còn trách móc, hờn giận, đổ lỗi nữa. Mình sẽ biết hợp tác với họ, tìm cách giải quyết rắc rối, vượt qua những xung đột chứ mình không bị sa vào các cảm xúc tiêu cực. Quan điểm này tôi thấy mỗi khi tôi thực hành đều rất hiệu quả.

Nghề tham vấn tâm lý: Nói được thì phải làm được

Làm tham vấn viên tâm lý, chị thường giúp người khác tìm cách tháo gỡ rắc rối. Còn khi bản thân gặp rối rắm, chị “xử lý” thế nào?
Tôi có thể nhờ lời khuyên từ thầy cô của tôi, tâm sự với những người bạn cùng nghề mà tôi đủ tin tưởng. Tuy nhiên, tôi thường không đi hỏi người khác, tôi dùng kiến thức và kinh nghiệm trong nghề tham vấn để xử lý lại các vấn đề của tôi. Tôi thích dùng nhất là kỹ thuật tách rời. Nghĩa là khi tôi đang trong rắc rối, tôi tập tách rời tôi khỏi con người hiện tại, thử đặt mình là một người khác để phân tích tình huống và tham vấn tâm lý cho tôi. Kỹ thuật tách rời này giúp tôi không bị luẩn quẩn trong mớ hỗn độn của vấn đề. Tôi còn học được kỹ thuật ở Phật giáo là thiền định - tĩnh tâm, tập trung vào hơi thở để tâm an và từ đó trí sáng.

Hạnh phúc là khi yêu thương và chấp nhận chính mình. Là khi yêu thương và chấp nhận người khác. Là khi làm những việc có ích, giúp được người khác. Với tôi, hạnh phúc là sống trọn vẹn từng phút giây và trân quý những gì mình đang có. 

Chị nghĩ gì về một số ý kiến liên quan đến chuyện ly hôn và nghề tham vấn, như: Ông/bà đó đổ vỡ mà lại đi rao giảng, tư vấn về tình yêu - hôn nhân - gia đình?
Nhiều chuyên viên tâm lý có cuộc sống gia đình đổ vỡ. Trong đó, có những người đổ vỡ trong quá khứ, tức là sau ly hôn họ mới bước vào công việc tham vấn tâm lý. Vậy mà họ vẫn bị đánh giá rằng: “Đấy! Giúp người khác nhưng thực ra có giúp được mình đâu!”.
Bản thân tôi may mắn có hôn nhân hạnh phúc. Nhưng điều đó không có nghĩa là con đường tình yêu, hôn nhân của tôi bằng phẳng. Thời yêu nhau, chúng tôi có ba lần bỏ nhau rồi lại quay lại. Khi lấy nhau, một lần tôi muốn bỏ anh ấy và một lần anh ấy dọa bỏ tôi vì “cái tội” tôi đi làm quá nhiều, không dành thời gian cho chồng con. Hai vợ chồng tôi phải đàm phán và tìm giải pháp phù hợp… Sau này khi người ta mời nói chuyện chuyên đề làm sao cân bằng trong cuộc sống, tôi thẳng thắn chia sẻ những trải nghiệm, những thất bại, sai lầm của tôi. Và tôi cảm ơn chồng mình đã quyết liệt lên tiếng để tôi biết mà điều chỉnh.
Tôi vẫn thường nói với chồng tôi rằng lúc nào mình không còn yêu nhau thì chia tay, chứ không phải vì tôi làm nghề này mà không dám ly hôn. Trong tham vấn, tôi ủng hộ thân chủ muốn ly hôn nếu họ không thể xây dựng lại các mối quan hệ, không thể học cách sống chung với nhau, không còn sự tôn trọng nhau...
Nhiều ngườiđánh đồng ly hôn với thất bại, tôi không nghĩ như vậy. Ly hôn không nói lên sự thất bại trong cuộc sống mà đôi khi nó lại là chìa khóa hạnh phúc cho những năm tháng tiếp theo.
Chị Thúy chia sẻ phương pháp sư phạm tích cực cho nhóm sinh viên quốc tế
 
Là tham vấn viên, chị có gặp áp lực giữa nói và làm?
Những buổi tôi đi dạy, chia sẻ về hạnh phúc gia đình, thỉnh thoảng tôi nghe những câu hỏi như: “Thử xem cô có làm được điều cô nói không?”, “Thế cô với chồng cô thì sao?”...
Nghề tham vấn là lắng nghe và giúp đỡ. Nên ai hỏi câu gì, tôi đều trong tâm thế lắng nghe và giúp đỡ. Tôi cho rằng họ muốn nghe những trải nghiệm thật, cảm xúc thật của tôi chứ không thích lý thuyết suông. Nói vui là cho dù có bị hỏi đểu, hỏi khó thì tôi cũng không ngán (cười).
Làm tham vấn viên không có nghĩa là cuộc đời của họ luôn thuận lợi. Với tôi, nghề này đã dạy tôi cách sống tốt hơn. Thân chủ có những nỗi đau và đó chính là những bài học quý cho tôi. Đấy là lý do tại sao tôi làm tham vấn nhưng không bao giờ quan tâm mình kiếm được bao nhiêu tiền từ công việc này. Bởi vì tôi được lộc từ nghề này rất nhiều! Tôi giúp người khác nhưng thực ra tôi đang giúp tôi, thân chủ dạy cho tôi rất nhiều kinh nghiệm.

Dạy con là hoàn thiện bản thân

Phạm Thị Thúy sinh năm 1977, tại Nam Định.
Cử nhân xã hội học, Học viện Báo chí và tuyên truyền, Hà Nội (1995 - 1999).
Tiến sĩ xã hội học, thạc sĩ thực hành phương pháp sư phạm, thạc sĩ tâm lý trị liệu.
Hiện là giảng viên Học viện Hành chính quốc gia Phân viện tại TP.HCM.
Chuyên viên tham vấn tâm lý tại Nhà văn hóa Phụ nữ TP.HCM.
Chị có rất nhiều công trình nghiên cứu giá trị, chủ trì hoặc tham gia biên soạn gần 15 đầu sách, như: Thai giáo - phương pháp khoa học dạy con từ trong bụng mẹ, Nghề làm cha mẹ, Phúc nuôi dạy con, Cẩm nang phương pháp sư phạm, Kỹ năng phòng vệ dành cho học sinh, Cẩm nang phòng tránh xâm hại cho con…
Quan niệm của chị trong việc giáo dục con cái?
Đi nói chuyện về dạy con, tôi hay trích dẫn câu: “Sinh con rồi mới sinh cha - Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”. Ngày xưa, khi nghe câu đó, tôi thấy vô lý quá. Nhưng càng trải nghiệm tôi càng thấy đúng. Nhờ sinh con mà mình mới bắt đầu làm cha làm mẹ, bắt đầu sửa đổi, hoàn thiện bản thân và phải làm gương.
Trước đây, có giai đoạn tôi không kìm chế được cơn nóng giận, tôi hay la hai đứa con thì y như rằng các con la nhau. Tôi giật mình: Ô, mình sai trước rồi! Nên tôi phải học cách nói chuyện từ tốn với con. Mỗi lần trải nghiệm như vậy, tôi thấy con đang dạy mình.
Trong khá nhiều hoạt động chị đang tham gia giảng dạy, chủ đề nào khiến chị tâm huyết nhất?
Có hai chủ đề tôi tâm huyết nhất, tôi kiên nhẫn theo đuổi bao nhiêu năm nay, không bao giờ từ bỏ. Thứ nhất: Phương pháp sư phạm tích cực để làm lớp học hạnh phúc và giáo viên hạnh phúc. Thứ hai: Thai giáo, dạy con từ trong bụng mẹ. Từ ngày tôi cam kết với chồng bớt công việc để có thời gian bên gia đình, thường thứ bảy, chủ nhật người ta mời bao nhiêu tiền tôi cũng không đi. Nhưng với hai chủ đề trên, nếu rơi vào những ngày “cấm kỵ” đó, tôi cũng xin chồng con cho đi nói chuyện vì đây là đam mê, tâm huyết của tôi.
Những vấn đề xã hội khiến chị trăn trở?
Nhiều bạn trẻ tâm sự với tôi là các em chán nản, tuyệt vọng, mất phương hướng, không tìm được niềm vui sống. Thậm chí, nhiều em bị trầm cảm. Tỷ lệ người trẻ đến với tôi vì buồn chán ngày càng tăng, đó là điều tôi lo ngại. Do vậy, tôi cố gắng lan tỏa những thông điệp hạnh phúc, thực hiện nhiều chương trình định hướng tương lai cho giới trẻ.
Bên cạnh đó, tôi thấy rằng nhiều bạn trẻ chỉ vì thiếu kỹ năng mà đánh mất hạnh phúc gia đình hoặc con cái không được chăm sóc đầy đủ từ trong bụng mẹ. Cho nên tôi rất muốn mở các lớp tiền hôn nhân, kỹ năng làm vợ làm chồng, làm cha làm mẹ. Nói chung, công việc gì của tôi cũng đều có mũi tên đi về chữ hạnh phúc. Tôi làm mọi việc đều quay về giá trị sống mà tôi coi trọng, đó là tôi muốn giúp nhiều người hạnh phúc.
 
Dưới góc nhìn của tôi, chị Thúy là người năng động, rất ham học hỏi. Từ học nâng cao trình độ chuyên môn để đáp ứng công việc cho đến học ở đồng nghiệp, học viên của mình…, với thái độ rất khiêm tốn. Chị Thúy biết vận dụng những gì mình học được, nghiên cứu được để hỗ trợ người khác, làm lan tỏa tinh thần sống tích cực. Những gì Thúy nói được thì làm được…
Tiến sĩ tâm lý Lê Thị Linh Trang Trưởng khoa Đại cương, Học viện Cán bộ TP.HCM
 
Nói về tiến sĩ Phạm Thị Thúy, xin gói gọn trong 3 từ: tin cậy, hài hòa và nhất quán. Tin cậy, bởi Thúy là người bài bản, chắc chắn, nghiêm túc và đầy nhiệt huyết trong mọi công việc. Hài hòa trong các mối quan hệ đời thường: khiêm tốn, chu đáo, tế nhị trong tình bạn, chung thủy trong tình vợ chồng và có trách nhiệm với việc nuôi dạy con. Nhất quán khi thẳng thắn nói những gì mình nghĩ, làm những điều mình nói và sống theo những gì mình tin.
Thạc sĩ - bác sĩ Nguyễn Lan Hải, giảng viên Học viện Tomas Aquino
 
Chị Thúy là người có tinh thần và cái tâm vì cộng đồng rất lớn. Thấy cái gì tốt cho cộng đồng hay bất kỳ ai nhờ giúp đỡ, tư vấn, chị Thúy đều thực hiện một cách chân thành. Nhiệt tình, hồn nhiên, dấn thân, nghĩ cho người khác, đó là những điểm mạnh để chị Thúy vượt qua các rào cản và làm được nhiều chuyện.
Thúy còn là ca khá thành công trong việc từ một người không biết làm sách trở thành tác giả của nhiều đầu sách. Quyển sách tôi ấn tượng nhất là Cẩm nang phòng tránh xâm hại cho con, vì qua đó thể hiện rất cao tinh thần trách nhiệm xã hội của chị trước những vấn đề bức xúc.
Bà Dương Ngọc Hân, Tổng biên tập Saigon Books

 
 

Hạnh phúc là khi yêu thương và chấp nhận chính mình, yêu thương và chấp nhận người khác, làm những việc có ích, giúp được người khác... Đó là quan niệm của tiến sĩ xã hội học - thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia Phân viện tại TP.HCM.

 

 

Vì sao chị tâm huyết tham gia xây dựng đề cương giáo trình hạnh phúc và mong muốn đưa “hạnh phúc” vào các trường như bộ môn chính thức?

Môn học Hạnh phúc từ lâu đã được nhiều nước đưa vào giảng dạy. Tôi rất mừng là mấy năm nay, Bộ Giáo dục - Đào tạo nước ta cũng đang hướng tới xây dựng trường học hạnh phúc.

Chị Thúy chia sẻ chuyên đề Tinh bạn - tình yêu tuổi học trò

 

Từ năm 2007, tôi bắt đầu đi chia sẻ về hạnh phúc. Tôi may mắn tham gia với thầy tôi - PGS.TS xã hội học Lê Ngọc Văn - trong công trình nghiên cứu Hạnh phúc của người Việt Nam, khái niệm, cách tiếp cận và chỉ số đánh giá mới được xuất bản. Hiện nay, một số trường, một số tổ chức đã mời chúng tôi giảng dạy về hạnh phúc.

 

 

Tâm huyết của chúng tôi là mong muốn đưa vào lớp học phương pháp sư phạm tích cực và kỷ luật tích cực, nhằm giúp giáo viên hạnh phúc hơn, học trò hạnh phúc hơn, như Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã nói: “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới”. Tôi tin môn học hạnh phúc sẽ được phổ biến vì ai cũng muốn hạnh phúc mà (cười).

Hạnh phúc theo quan niệm của chị?

 

Và chị có cho rằng mình là người hạnh phúc?

Hồi bé, có lúc tôi từng muốn tự tử khi chứng kiến mâu thuẫn trong gia đình. Tôi nhớ lại cảm giác lúc đó của mình rất tệ.

Lớn lên lấy chồng, sinh con, những năm đầu hôn nhân có những xung đột va chạm, tôi cũng từng rất đau khổ. Rồi giai đoạn học nghiên cứu sinh, tôi vật vã vì quá nhiều việc, vừa học vừa làm vừa lo con nhỏ. Hay gần đây nhất là khi học xong tiến sĩ, tự nhiên tôi không biết con đường tiếp theo như thế nào, mình là ai, mình sẽ làm gì, bỗng nhiên chơi vơi, trống rỗng, mệt mỏi, mất phương hướng...

Thật may mắn, tôi đã vượt qua được những sóng gió đó và tự định vị lại bản thân. Tôi nghĩ nếu không có những chông gai thử thách thì không có mình bây giờ, nó làm cho mình mạnh mẽ hơn rất nhiều. Những năm gần đây, càng ngày tôi càng cảm nhận sự an nhiên nhiều hơn…

Tổ ấm gia đình chị Thúy

 

 

Khi truyền đạt về hạnh phúc, thông điệp chị muốn chia sẻ là gì?

 

Tôi thường nhấn mạnh vào nguồn gốc của cảm xúc. Nhiều người cứ nghĩ tại ai đó sai nên mình tức giận, ai đó xấu nên mình ghét… Thực ra cảm xúc là do mình chịu trách nhiệm chứ không phải do người khác.

 

Mình không thay đổi được sự vật, sự việc, không thay đổi được người khác mà chỉ thay đổi được cách nhìn của chính mình về vấn đề đó. Một khi học cách nhìn tích cực, lạc quan, mình sẽ thấy mọi chuyện nhẹ nhàng. Nếu biết yêu thương người khác, biết đặt mình vào vị trí của họ, mình sẽ thông cảm và không còn trách móc, hờn giận, đổ lỗi nữa. Mình sẽ biết hợp tác với họ, tìm cách giải quyết rắc rối, vượt qua những xung đột chứ mình không bị sa vào các cảm xúc tiêu cực. Quan điểm này tôi thấy mỗi khi tôi thực hành đều rất hiệu quả.

Làm tham vấn viên tâm lý, chị thường giúp người khác tìm cách tháo gỡ rắc rối. Còn khi bản thân gặp rối rắm, chị “xử lý” thế nào?

Tôi có thể nhờ lời khuyên từ thầy cô của tôi, tâm sự với những người bạn cùng nghề mà tôi đủ tin tưởng. Tuy nhiên, tôi thường không đi hỏi người khác, tôi dùng kiến thức và kinh nghiệm trong nghề tham vấn để xử lý lại các vấn đề của tôi. Tôi thích dùng nhất là kỹ thuật tách rời. Nghĩa là khi tôi đang trong rắc rối, tôi tập tách rời tôi khỏi con người hiện tại, thử đặt mình là một người khác để phân tích tình huống và tham vấn tâm lý cho tôi. Kỹ thuật tách rời này giúp tôi không bị luẩn quẩn trong mớ hỗn độn của vấn đề. Tôi còn học được kỹ thuật ở Phật giáo là thiền định - tĩnh tâm, tập trung vào hơi thở để tâm an và từ đó trí sáng.

 

 

Chị Thúy chia sẻ với giáo viên về việc hướng nghiệp

 

 

Chị nghĩ gì về một số ý kiến liên quan đến chuyện ly hôn và nghề tham vấn, như: Ông/bà đó đổ vỡ mà lại đi rao giảng, tư vấn về tình yêu-hôn nhân-gia đình?

Nhiều chuyên viên tâm lý có cuộc sống gia đình đổ vỡ. Trong đó, có những người đổ vỡ trong quá khứ, tức là sau ly hôn họ mới bước vào công việc tham vấn tâm lý. Vậy mà họ vẫn bị đánh giá rằng: “Đấy! Giúp người khác nhưng thực ra có giúp được mình đâu!”.

Bản thân tôi may mắn có hôn nhân hạnh phúc. Nhưng điều đó không có nghĩa là con đường tình yêu, hôn nhân của tôi bằng phẳng. Thời yêu nhau, chúng tôi có ba lần bỏ nhau rồi lại quay lại. Khi lấy nhau, một lần tôi muốn bỏ anh ấy và một lần anh ấy dọa bỏ tôi vì “cái tội” tôi đi làm quá nhiều, không dành thời gian cho chồng con. Hai vợ chồng tôi phải đàm phán và tìm giải pháp phù hợp… Sau này khi người ta mời nói chuyện chuyên đề làm sao cân bằng trong cuộc sống, tôi thẳng thắn chia sẻ những trải nghiệm, những thất bại, sai lầm của tôi. Và tôi cảm ơn chồng mình đã quyết liệt lên tiếng để tôi biết mà điều chỉnh.

Tôi vẫn thường nói với chồng tôi rằng lúc nào mình không còn yêu nhau thì chia tay, chứ không phải vì tôi làm nghề này mà không dám ly hôn. Trong tham vấn, tôi ủng hộ thân chủ muốn ly hôn nếu họ không thể xây dựng lại các mối quan hệ, không thể học cách sống chung với nhau, không còn sự tôn trọng nhau...

Nhiều người đánh đồng ly hôn với thất bại, tôi không nghĩ như vậy. Ly hôn không nói lên sự thất bại trong cuộc sống mà đôi khi nó lại là chìa khóa hạnh phúc cho những năm tháng tiếp theo.

Là tham vấn viên, chị có gặp áp lực giữa nói và làm?

Những buổi tôi đi dạy, chia sẻ về hạnh phúc gia đình, thỉnh thoảng tôi nghe những câu hỏi như: “Thử xem cô có làm được điều cô nói không?”, “Thế cô với chồng cô thì sao?”...

Nghề tham vấn là lắng nghe và giúp đỡ. Nên ai hỏi câu gì, tôi đều trong tâm thế lắng nghe và giúp đỡ. Tôi cho rằng họ muốn nghe những trải nghiệm thật, cảm xúc thật của tôi chứ không thích lý thuyết suông. Nói vui là cho dù có bị hỏi đểu, hỏi khó thì tôi cũng không ngán (cười).

Làm tham vấn viên không có nghĩa là cuộc đời của họ luôn thuận lợi. Với tôi, nghề này đã dạy tôi cách sống tốt hơn. Thân chủ có những nỗi đau và đó chính là những bài học quý cho tôi.  Đấy là lý do tại sao tôi làm tham vấn nhưng không bao giờ quan tâm mình kiếm được bao nhiêu tiền từ công việc này. Bởi vì tôi được lộc từ nghề này rất nhiều! Tôi giúp người khác nhưng thực ra tôi đang giúp tôi, thân chủ dạy cho tôi rất nhiều kinh nghiệm.

Quan niệm của chị trong việc giáo dục con cái?

Đi nói chuyện về dạy con, tôi hay trích dẫn câu: “Sinh con rồi mới sinh cha - Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”. Ngày xưa, khi nghe câu đó, tôi thấy vô lý quá. Nhưng càng trải nghiệm tôi càng thấy đúng. Nhờ sinh con mà mình mới bắt đầu làm cha làm mẹ, bắt đầu sửa đổi, hoàn thiện bản thân và phải làm gương.

Trước đây, có giai đoạn tôi không kìm chế được cơn nóng giận, tôi hay la hai đứa con thì y như rằng các con la nhau. Tôi giật mình: Ô, mình sai trước rồi! Nên tôi phải học cách nói chuyện từ tốn với con. Mỗi lần trải nghiệm như vậy, tôi thấy con đang dạy mình.

Chị Thúy hướng dẫn nhân viên văn phòng cách cân bằng công việc và cuộc sống

Trong khá nhiều hoạt động chị đang tham gia giảng dạy, chủ đề nào khiến chị tâm huyết nhất?

Có hai chủ đề tôi tâm huyết nhất, tôi kiên nhẫn theo đuổi bao nhiêu năm nay, không bao giờ từ bỏ. Thứ nhất: Phương pháp sư phạm tích cực để làm lớp học hạnh phúc và giáo viên hạnh phúc. Thứ hai: Thai giáo, dạy con từ trong bụng mẹ. Từ ngày tôi cam kết với chồng bớt công việc để có thời gian bên gia đình, thường thứ bảy, chủ nhật người ta mời bao nhiêu tiền tôi cũng không đi. Nhưng với hai chủ đề trên, nếu rơi vào những ngày “cấm kỵ” đó, tôi cũng xin chồng con cho đi nói chuyện vì đây là đam mê, tâm huyết của tôi.

Chị Thúy chia sẻ phương pháp sư phạm tích cực cho nhóm sinh viên quốc tế

Những vấn đề xã hội khiến chị trăn trở?

Nhiều bạn trẻ tâm sự với tôi là các em chán nản, tuyệt vọng, mất phương hướng, không tìm được niềm vui sống. Thậm chí, nhiều em bị trầm cảm. Tỷ lệ người trẻ đến với tôi vì buồn chán ngày càng tăng, đó là điều tôi lo ngại. Do vậy, tôi cố gắng lan tỏa những thông điệp hạnh phúc, thực hiện nhiều chương trình định hướng tương lai cho giới trẻ.

Chị Thúy tại chương trình văn hóa ứng xử trong gia đình

Bên cạnh đó, tôi thấy rằng nhiều bạn trẻ chỉ vì thiếu kỹ năng mà đánh mất hạnh phúc gia đình hoặc con cái không được chăm sóc đầy đủ từ trong bụng mẹ. Cho nên tôi rất muốn mở các lớp tiền hôn nhân, kỹ năng làm vợ làm chồng, làm cha làm mẹ. Nói chung, công việc gì của tôi cũng đều có mũi tên đi về chữ hạnh phúc. Tôi làm mọi việc đều quay về giá trị sống mà tôi coi trọng, đó là tôi muốn giúp nhiều người hạnh phúc.

Đồ họa: Nhựt Lâm | Ảnh: NVCC

 

 

 

 

 

  • Video Hoạt Động
  • Giới Thiệu Sách
  • Phiếu Tham Vấn Online

sach-thai-giao

 Sách đã chủ trì hoặc tham gia biên soạn:

 “Thai giáo – phương pháp khoa học dạy con từ trong bụng mẹ" Nxb Phụ nữ, 2011, chủ biên.

Phạm Thị Thúy

pham-thi-thuy   Một người mẹ của hai con, chu toàn việc gia đình, tận tâm việc xã hội, tâm huyết với nghề giáo và nghị lực học hỏi không ngừng. Thúy đã hoàn thành luận án Tiến Sĩ xã hội học và Thạc Sĩ tâm lý trị liệu. Luôn trăn trở với đề tài giáo dục gia đình và Thúy có khát khao đóng góp công sức của Thúy để chuyển tải và truyền lại lượng kiến thức đồ sộ và kỹ năng cần thiết để gia đình Việt ấm êm, luôn yêu thương và được thương yêu.
Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.