• Giới Thiệu Tiến sĩ Phạm Thị Thúy

       Thông tin ngắn về Tiến sĩ Phạm Thị Thúy Mô tả ngắn trang web http://phamthithuy.vn Là nơi Thúy chia sẻ những gì tâm đắc của mình và của mọi người! Tiểu sử  - Chào đời vào 31 Tháng 5 Read More
  • Những đứa con tinh thần: "sinh" chung và "sinh" riêng

    Sách đã chủ trì hoặc tham gia biên soạn: “Tác động giới trên con đường chức nghiệp của công chức ở Việt Nam”, NXB Văn hóa thông tin, 2005, tham gia nghiên cứu và biên soạn. “Cẩm nang phương pháp Read More
  • Dấu ấn sự nghiệp

      - 1995 đến 1999: Cử nhân Xã hội học tại Phân viện Báo chí và tuyên truyền, Hà Nội. - 2001 đến 2004 : Thạc sĩ Xã hội học, ĐH KHXH và NV, Hà Nội. Read More
  • Sự cần thiết của công tác tham vấn tâm lý trong học đường

    Tóm tắt Bài viết sử dụng 3 ca học sinh PTTH tự vẫn do một đồng nghiệp, nhà báo chia sẻ và những tình huống thực tế của bản thân đã gặp khi làm công tác tham vấn tâm lý Read More
  • Các bài viết, trả lời phỏng vấn báo chí và video live chia sẻ cùng cộng đồng

    Lưu tư liệu và chia sẻ cho ai cần ạ:07/2019:Web:1. Đừng Biến Gia Đình Thành Nơi Ở Trọ - PV Của Báo chinhphu.vnhttp://phamthithuy.vn/…/113-ts-pham-thi-thuy-voi-bao-chinh-…2. Dạy con biết 'cãi'http://phamthithuy.vn/…/ky-nang-lam-ch…/595-d-y-con-bi-t-cai3. MÔN HỌC HẠNH PHÚChttp://phamthithuy.vn/in…/tai-lieu-hay/596-mon-h-c-h-nh-phuc4. 'Cô gái tử vong bên vỉa hè Sài Gòn': Thói Read More
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
GD&TĐ - TS xã hội học, thạc sĩ tâm lý trị liệu, giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia Phân viện tại TPHCM Phạm Thị Thúy nhận định, xã hội càng hiện đại, mô hình gia đình đơn thân xuất hiện càng nhiều.

"Bất kỳ cái gì cũng có sự đa dạng, và gia đình cũng thế. Mô hình gia đình đa dạng từ xưa đến nay, gia đình đơn thân, gia đình khuyết thiếu luôn luôn có trong lịch sử gia đình Việt Nam, nhưng trong môi trường hiện đại ngày nay thì nó có nhiều hơn. Vì thế chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt giữa các mô hình gia đình.

Một ý kiến cho rằng, những người đơn thân hay gia đình khuyết thiếu không đủ điều kiện để làm Hội trưởng Hội phụ huynh thì tôi không đồng tình vì có thể chính trải nghiệm đó làm cho họ có kinh nghiệm hơn, có thể giúp ích cho người khác, đồng cảm với người khác hơn. Bản thân con người mới quan trọng chứ điều kiện sống, hoàn cảnh gia đình của họ chỉ là yếu tố bên ngoài.

Bởi vậy, một người có đủ năng lực để giúp cho các phụ huynh khác, giúp giáo viên, giúp các con có điều kiện học tốt hay không thì phải căn cứ vào chính con người đó, vào tính cách, sự dấn thân, khả năng, thời gian của họ chứ căn cứ vào điều kiện gia đình thì là một nhận định rất phiến diện và chủ quan.

Tôi không bao giờ nghĩ một gia đình đơn thân hay khuyết thiếu lại cản trở họ làm bất cứ việc xã hội gì chứ không chỉ là Hội trưởng Hội phụ huynh học sinh. Những gia đình mà tôi đã gặp, họ đơn thân nhưng họ lại đang nuôi dạy con rất tốt, hoạt động chuyên môn rất tốt.

Có khi chính những gia đình mạnh dạn chia tay với bạn đời của mình khi mối quan hệ đó không tốt, hạnh phúc gia đình không có lại chính là điều tuyệt vời nhất vì họ đang là người dũng cảm, họ đang giúp cho con cái họ có môi trường an toàn nhất.

Còn cứ cố gắng ở với nhau để có một gia đình gọi là đầy đủ, để con chứng kiến bạo lực, chứng kiến bố mẹ không yêu thương nhau, có những cảm xúc tiêu cực khi sống với bố mẹ không hòa thuận thì còn tồi tệ hơn rất nhiều.

Ở một khía cạnh nào đó, những người đơn thân là người dũng cảm để thoát ra khỏi mối quan hệ mà họ không thấy hạnh phúc, con họ không an toàn, nhất là về mặt tâm lý".

- Nói như vậy liệu có cổ súy cho việc làm mẹ đơn thân không, thưa bà?

Tôi không cổ súy cho phong trào mẹ đơn thân mà tôi chấp nhận sự đa dạng. Gia đình đầy đủ có cái hay của gia đình đầy đủ, gia đình khuyết thiếu cũng vậy.

Tất nhiên, khi lấy vợ lấy chồng, không ai chọn gia đình khuyết thiếu cả, cũng không ai muốn sẽ ly hôn, nhưng trong trường hợp họ không sống được bên nhau hạnh phúc thì buộc phải chia tay. Và chia tay đôi khi là sự giải thoát cho tất cả các bên, cho cả các con.

Tôi làm tham vấn tâm lý đã 20 năm, có những ca tôi thấy họ còn yêu nhau, còn có cơ hội hàn gắn thì tôi giúp họ có được kỹ năng sống chung, kỹ năng đàm phán, kỹ năng xử lý xung đột để họ hạnh phúc hơn, cải thiện mối quan hệ để có thể tái tạo một gia đình hạnh phúc.

Nhưng cũng có những đôi chúng tôi thấy họ muốn chia tay khi họ cảm thấy họ không kết nối được về mặt cảm xúc cũng như ý thức về người vợ hay người chồng của họ, họ thấy việc sống chung đó là một sự tồi tệ cho chính họ và con cái của họ thì việc chia tay này chúng tôi ủng hộ, vì đó là quyết định đúng. Nếu họ cố duy trì gia đình bất hòa thì thật sự đó là liều thuốc độc cho con.

Chúng tôi vẫn thường nói, đứa con nó chỉ có thể lớn lên trong một gia đình là tổ ấm thôi, còn nếu gia đình là “tổ lạnh” thì đó là một môi trường rất nguy hại cho đứa bé.

Chúng tôi nghiên cứu về bạo lực gia đình, tiếp xúc với những ca rất nghiêm trọng, đứa trẻ sau này có thể có những vấn đề về tâm lý như rối loạn hành vi, rối loạn cảm xúc, học kém.

Có những đứa trẻ chỉ sau một lần bố mẹ cãi nhau, đánh nhau thôi đã suy sụp. Nó có những sang chấn mà 5, 10 năm, thậm chí 20 năm sau mới bộc lộ trong hôn nhân của chính đứa trẻ đó.

Vì thế, nếu biết được hậu quả của bạo lực gia đình, hậu quả của hôn nhân không hạnh phúc lên những đứa con thì chắc chắn sẽ không ai muốn duy trì một gia đình đã không còn là tổ ấm nữa. Cho nên tôi khuyến khích nếu gia đình không còn là tổ ấm, chúng ta không còn cách nào cứu vãn, chúng ta không muốn cứu vãn, thì thôi, nên dừng lại. Vì vẫn còn những lựa chọn khác, và sống đơn thân cũng là một lựa chọn tốt cho người phụ nữ hay người đàn ông và những đứa con của mình.

Chúng tôi không phê phán bất cứ mô hình gia đình nào cả, đó là sự lựa chọn của cá nhân và bạn lựa chọn mô hình gia đình nào tốt nhất cho cá nhân cũng như con cái của bạn.

- Thực tế khi cha mẹ ly hôn, người chịu ảnh hưởng nặng nhất là những đứa trẻ. Bà nhìn nhận như thế nào về những đứa trẻ hậu ly hôn?

Vấn đề chúng tôi luôn đặt ra cho những cặp vợ chồng muốn ly hôn chính là những đứa con. Chúng tôi cùng phân tích với họ những mặt được và mất khi ly hôn, sau khi ly hôn rồi thì cách dạy con như thế nào để vẫn bảo đảm được sự ổn định tâm lý cho các con.

Ví dụ, trước khi ly hôn phải làm công tác tư tưởng cho con như thế nào, thông báo cho con về quyết định ly hôn của bố mẹ ra sao, làm cho đứa bé quen với sự xa cách của bố hoặc mẹ như thế nào, duy trì mối quan hệ dù không là vợ chồng nhưng vẫn là bố mẹ để đứa bé không cảm thấy bị tổn thương, không bị thiếu thốn.

Những ca ly hôn xong rồi nói xấu vợ, chồng hoặc cấm không cho vợ, chồng đến thăm con là chúng tôi cực kỳ phản đối. Những cặp vợ chồng muốn ly hôn đến với chúng tôi đều được đặt ra tất cả những vấn đề đó, để họ biết sau khi ly hôn cần phải làm gì để giúp con, vì tổn thương sau ly hôn đối với mỗi đứa trẻ đều có.

Bản thân người lớn còn có tổn thương thì nói gì đến những đứa trẻ mong manh. Vì thế, cha mẹ ứng xử với nhau như thế nào khi ly hôn và sau khi ly hôn đối với đứa con vô cùng quan trọng trong sự phát triển tâm sinh lý. Đó là điều cần phải truyền thông mạnh hơn trong cộng đồng, để những ai không còn hạnh phúc trong hôn nhân thì có lựa chọn nào đó phù hợp nhất trong điều kiện và hoàn cảnh của họ để ít tổn thương nhất cho đứa con.

Từ kinh nghiệm của tôi thì tôi thấy, nhiều đứa trẻ biết yêu thương, chăm sóc bố mẹ hơn sau khi ly hôn, vì thế đừng nghĩ rằng cứ ly hôn thì con cái sẽ tổn thương theo nghĩa xấu.

Đã có không ít mẹ đơn thân nuôi con thành công, vì thế hãy bình tâm trước quyết định ly hôn hay không ly hôn để cư xử với nhau có văn hóa, cân nhắc kỹ lưỡng, bỏ qua cái tôi để cùng nhau dạy dỗ con trong bối cảnh mỗi người mỗi nơi.

- Vẫn còn những sự kỳ thị đối với gia đình đơn thân đúng không ạ?

Thực tế hiện nay vẫn có sự kỳ thị đối với gia đình đơn thân, khuyết thiếu. Đứa trẻ khi nói ra chuyện bố mẹ ly hôn vẫn có mặc cảm và chính thầy cô, bạn bè, người lớn khi biết chuyện đó thì cũng có những cái nhìn không được thiện cảm lắm, hoặc thương hại, hoặc kỳ thị.

Vì thế cần phải thay đổi nhận thức của xã hội về vấn đề này để mọi người chấp nhận sự đa dạng của các mô hình gia đình, chấp nhận sự lựa chọn của mỗi cá nhân và phải nhấn mạnh, những đứa trẻ không có lỗi trong câu chuyện bố mẹ tan vỡ.

Nhiều đứa trẻ bị xã hội kỳ thị nên cảm thấy mình là người có lỗi trong việc bố mẹ ly hôn, có đứa thu rút lại, tự ti, mặc cảm về hoàn cảnh gia đình mình. Điều này ảnh hưởng lớn đến việc học cũng như việc vui chơi, phát triển của trẻ trong tương lai. Vì thế, đây là vấn đề quan điểm của cộng đồng.

Tôi cho rằng nếu cộng đồng học được cách tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng sự khác biệt thì dần dần sẽ bớt đi sự kỳ thị này, giảm ảnh hưởng xấu đến sự phát triển toàn diện của đứa trẻ. Vấn đề nằm ở 3 chiều cạnh: Bản thân tâm lý đứa trẻ; Cách hành xử của cha mẹ và Phản ứng của cộng đồng (thầy cô, bạn bè, những người liên quan…) về hoàn cảnh gia đình của đứa bé.

Nếu 3 chiều cạnh này được làm tốt, đứa trẻ sẽ không bị ảnh hưởng nhiều, sẽ thích nghi với hoàn cảnh mới, thích nghi với sự thay đổi, có thể giúp đứa trẻ mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn. Quan trọng nhất vẫn là cách hành xử giữa con người với con người trong câu chuyện ly hôn này.

Quan niệm những gia đình ly hôn, ly thân không đủ điều kiện làm các công việc cộng đồng thật sự là sự tổn thương rất lớn đối với những người cha, người mẹ đơn thân.

Cách cư xử của người cha, người mẹ sau khi ly hôn rất quan trọng. Nếu bố mẹ bình thường hóa, coi chuyện ly hôn là một câu chuyện bình thường, chính cha mẹ phải vượt qua được mặc cảm của mình thì đứa con sẽ khác.

Có nhiều cha mẹ tự ti, mặc cảm, thậm chí trầm cảm, căng thẳng, hay nóng giận sau khi ly hôn đều trút lên đầu đứa trẻ; hoặc có những người lại quay ra chiều chuộng con thái quá như một động thái bù đắp vì không cho con được một tổ ấm. Đó đều là những suy nghĩ sai lầm, làm cho đứa trẻ suy nghĩ lệch lạc về vấn đề ly hôn.

Hôn nhân chỉ là một khế ước, khi những điều kiện hòa hợp tan vỡ thì họ dừng khế ước đó lại chứ không có gì là quá ghê gớm. Vì sau cứ phải trằn trọc mãi về vấn đề ly hôn để mỗi người trong cuộc lại tự mặc cảm, có những hành vi thái quá ảnh hưởng đến chính mình.

Thực tế có rất nhiều người trầm cảm sau ly hôn, hoặc u uất, căng thẳng, hoặc lao vào công việc để quên đi thì những đứa trẻ sẽ cô độc trong chính ngôi nhà của mình. Mỗi một đứa trẻ cần được bố mẹ tôn trọng như một thành viên chứ không phải việc coi chúng như con nít không biết gì cả.

Nhiều cha mẹ ly hôn mấy năm mới chịu nói với con, để đứa trẻ suốt ngày thắc mắc: Bố con đâu, mẹ con đâu? Điều đó thật sự không tốt. Thông báo việc ly hôn với con càng sớm, trẻ sẽ chấp nhận với sự thật và thích nghi với cuộc sống mới dễ dàng hơn.

Càng che giấu, thậm chí tệ hơn là để người khác nói với con việc bố mẹ ly hôn một cách tiêu cực thì sẽ làm cho đứa trẻ gục ngã nhiều hơn. Cách người lớn ứng xử với đứa trẻ sau khi ly hôn rất quan trọng, quan trọng hơn nữa là người lớn phải điều chỉnh được cảm xúc của mình, phải thích nghi được với chính hoàn cảnh mới của mình thì mới giúp con bình tâm, thoải mái và an toàn.

- Bà nhìn nhận thế nào về mô hình gia đình hiện nay?

Phải thừa nhận, xã hội hiện đại đang ngày một tăng tỷ lệ gia đình đơn thân, khuyết thiếu. Về mặt xã hội, đây là điều không tốt vì nói gì thì nói, đứa trẻ được nuôi dạy tốt nhất trong tổ ấm có đầy đủ cả cha lẫn mẹ.

Nhưng không thể tránh được trong xã hội đang có sự phân hóa về nhiều mặt, trong đó có sự phân hóa về nhận thức, điều kiện sống, công việc… khiến con người hiện đại không dễ dàng có được một gia đình đầy đủ, hạnh phúc.

Làm về hạnh phúc gia đình, chưa bao giờ chúng tôi thấy việc thách thức để xây dựng một gia đình hạnh phúc lại khó như bây giờ.

Tôi có làm một group trên Facebook mang tên “Hạnh phúc gia đình”, trong đó có lời tâm sự là tạo group này vì chứng kiến quá nhiều thân chủ, bạn bè ly hôn mặc dù họ không hề muốn. Họ buộc phải đối mặt và buộc phải ly hôn để có thể tiếp tục sống một cuộc sống hòa bình chứ không phải chiến tranh như trước khi ly hôn.

Nhưng giá như họ được học kỹ hơn về kỹ năng làm vợ làm chồng, làm cha làm mẹ, giá như họ được học kỹ năng giải quyết xung đột trong gia đình thì có thể họ sẽ không phải ly hôn. Thường thì mọi thứ đã quá muộn, tình cảm đã nguội lạnh sau một thời gian dài mâu thuẫn xung đột.

Vì thế, tôi tạo “Hạnh phúc gia đình” để mọi người học cách yêu thương vợ, yêu thương chồng, yêu thương con, yêu thương chính mình để tìm ra hạnh phúc.

 Gia đình đơn thân không có nghĩa là việc nuôi dạy con cái không tốt trong xã hội hiện đại.

Tôi đã trải qua 17 năm hôn nhân cùng 7 năm yêu nhau, không phải không có sóng gió, có những lúc tưởng chừng như phải ly hôn nhưng đã vượt qua được, may mắn đã vững vàng để giữ được tình cảm với nhau.

Mọi gia đình đều có mâu thuẫn, có những lúc hiểu lầm, thậm chí sai lầm với nhau nhưng vấn đề là có chấp nhận, bao dung cho nhau, có thể “yêu nhau lại từ đầu”, có thể cùng nhau xây dựng tổ ấm cho mình hay không? Phải nghĩ đến xây tổ ấm cho mình trước, vì nếu bố mẹ không hạnh phúc thì không bao giờ có hạnh phúc cho con.

Nhiều người vẫn nói: “Tôi không yêu nhưng phải chấp nhận vì con” là vô cùng sai lầm. Đứa con không cần điều đó, không cần bố mẹ hy sinh hạnh phúc riêng vì chúng. Nếu nghĩ đến con, bạn phải nuôi dưỡng hạnh phúc của chính bạn.

Thực tế, chính người lớn đang khuyết thiếu kỹ năng sống rất lớn. Chúng tôi đang cố gắng vận động về mặt chính sách cũng như các tổ chức để tổ chức nhiều hơn các lớp tiền hôn nhân.

Bên Công giáo họ làm rất tốt các lớp tiền hôn nhân, bên đạo Phật cũng đang chuẩn bị có những lớp tiền hôn nhân như lễ hằng thuận tại chùa Giác Ngộ cho các cặp vợ chồng, hướng dẫn rất kỹ về việc sống chung với nhau như thế nào thì hạnh phúc. Rõ ràng yêu nhau là một chuyện nhưng sống chung hạnh phúc là hoàn toàn không dễ, rất khó nên phải có kỹ năng, phải học.

Nếu cứ để mặc tự nhiên theo bản năng thì sẽ khó có được hạnh phúc bền vững. Vì thế tôi rất coi trọng các lớp tiền hôn nhân. Nếu các cặp vợ chồng trước khi kết hôn được học về kỹ năng làm vợ làm chồng, kỹ năng làm cha làm mẹ, ngay cả chuyện học cách thai giáo, sinh nở đứa con khỏe mạnh thông minh thì đã là những nhân tố cực kỳ quan trọng cho hạnh phúc gia đình.

Rất nhiều người bỏ nhau vì mâu thuẫn trong cách dạy con, vì thế học làm vợ chồng, cha mẹ là bài học đầu đời, quan trọng nhất trong cuộc sống hôn nhân.

Người ta nói hôn nhân là vở kịch mà người chồng người vợ vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính của vở kịch đó. Những lớp tiền hôn nhân này phải dành cho cả 2 người, cùng đi học, cùng cam kết với nhau những cách làm thế nào để cùng hạnh phúc hơn.

Ở nước ngoài có những hợp đồng hôn nhân rất thú vị, cam kết trên giấy những nguyên tắc về tài chính, chi tiêu, nguyên tắc về ứng xử, nuôi dạy con để sau này sống với nhau họ bớt đi những va chạm, những mâu thuẫn không đáng có.

Người Việt Nam chúng ta không quen cam kết bằng hợp đồng nhưng có thể cam kết với nhau thông qua những khóa học, cùng trao đổi với nhau để thấy rằng nên làm gì để cùng nhau hạnh phúc chứ không phải ai hy sinh vì ai, ai nỗ lực vì ai mà cả hai nỗ lực vì hạnh phúc chung.

Tôi vẫn thường nói với các cặp vợ chồng: Tuy 2 mà 1, tuy 1 mà 2. Khi 2 người ký giấy kết hôn là thành 1 gia đình, 1 tổ ấm, 1 mái nhà nhưng là 2 con người khác nhau với cá tính, văn hóa, giáo dục, công việc, lối sống, trình độ… khác nhau làm sao học được cách sống chung, và việc học này phải học cả đời.

Mỗi một giai đoạn đều phải học, không phải cứ yêu nhau về sống với nhau là hạnh phúc, không phải 5 năm qua chúng ta hạnh phúc thì sẽ hạnh phúc cả đời. Nhiều cặp vợ chồng khi già rồi mới có chuyện, mới tan vỡ.

 

Bạch Dương (thực hiện)

 

Nguồn:https://giaoducthoidai.vn/gia-dinh/chinh-nguoi-lon-dang-rat-thieu-ky-nang-song-4050898-b.html?utm_source=dable&fbclid=IwAR1jd96tVGipbfEvmbnKe5D9NpGuTwNRiBwGPV67TB9bQIHOBk1rTDDVsNc

Người dân còn chưa hết bàng hoàng về vụ việc một nhân viên của Trung tâm Hỗ trợ xã hội thuộc Sở Lao động, thương binh và xã hội (LĐ-TB&XH) TP Hồ Chí Minh có hành vi dâm ô nhiều bé gái bị phát giác, thì mới đây, một cô gái khác đã lên tiếng tố cáo bị ông N.S.V., nhân viên tại Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh Bình Dương hiếp dâm nhiều lần.

 
Bằng mọi cách 'phá đám' để không phải làm lớp trưởng vì sợ bị tẩy chay, hoặc không thích ai thì bầu người đó làm lớp trưởng để cho bạn bè ghét... là thực tế đang diễn ra trong các trường học.
Một lớp trưởng điều hành các bạn trong tiết học thể dục (Ảnh có tính chất minh họa) /// Ảnh: Ngọc Dương 
Một lớp trưởng điều hành các bạn trong tiết học thể dục (Ảnh có tính chất minh họa)
Ảnh: Ngọc Dương
 

Bầu làm lớp trưởng cho bõ ghét !

Trong hoạt động của mỗi lớp học hiện nay, lớp trưởng đóng vai trò quan trọng cùng với giáo viên chủ nhiệm trong việc xây dựng, ổn định nền nếp sinh hoạt, học tập của các thành viên trong lớp. Vậy nhưng trong thực tế đã phát sinh những áp lực, căng thẳng đã khiến học sinh (HS) e ngại, từ chối không muốn làm công việc này.
Với kết quả học tập tốt và được nhận xét nhiệt tình tham gia các hoạt động phong trào trong hồ sơ tiểu học nên vào đầu năm học lớp 6, K.A, HS một trường THCS tại Q.1 (TP.HCM), được thầy chủ nhiệm đề cử và các bạn trong lớp ủng hộ nhận nhiệm vụ lớp trưởng. Tuy nhiên, sau 2 tháng, theo lời kể của phụ huynh, K.A tâm sự với mẹ: “Mai con lên xin thầy chủ nhiệm cho con nghỉ làm lớp trưởng chứ con thấy mệt mỏi quá. Các bạn vi phạm, con nhắc nhở thì bị các bạn ghét mà nếu con “lơ” đi thì con bị thầy la. Con không biết làm thế nào để vừa lòng mọi người, nên thôi không làm chức này nữa để chơi với bạn bè cho thoải mái”.

Hãy trả lớp trưởng đúng vị trí là cầu nối của học sinh với giáo viên, với nhà trường chứ không là người có quyền, là cánh tay nối dài của giáo viên trong việc xử lý vi phạm

Tiến sĩ PHẠM THỊ THÚY (Giảng viên Học viện Hành chính quốc gia - Phân viện TP.HCM)
Một HS lớp 5 tại Q.3 cũng nhất định “từ chức” lớp trưởng vì muốn nhẹ người. “Từ ngày con làm lớp trưởng, các bạn tỏ thái độ không muốn chơi gần vì sợ con là “tay sai” của cô giáo. Thậm chí có hôm các bạn ngáng chân làm con ngã khi con đi qua. Con cảm thấy công việc này gây nhiều phiền toái cho bản thân và không thoải mái, lúc nào cũng phải gồng mình lên cố gắng làm gương cho các bạn”, HS này cho biết.
Nhiều HS rơi vào tình thế được bầu làm lớp trưởng do… các bạn trong lớp ghét. N.V.C.N (đang học lớp 5 ở Q.10) tiết lộ: “Hằng tháng, lớp con luân phiên bầu lớp trưởng, tụi con cứ ghét bạn nào là đến kỳ bàn nhau bầu bạn đó làm nhiệm vụ này cho bõ ghét. Vì trong lớp không ai muốn làm lớp trưởng do sợ các bạn không chơi với mình”.

Hầu hết học sinh đều e ngại

Giáo viên làm công tác chủ nhiệm của Trường THCS Đồng Khởi (Q.Tân Phú, TP.HCM) Huỳnh Lê Ý Nhi nhìn nhận, hiện nay HS đều e ngại khi được đề cử làm lớp trưởng và hầu như không có HS nào xung phong nhận nhiệm vụ này. Nếu có chỉ là một số HS nghịch ngợm trong lớp, muốn trêu chọc các bạn tự ứng cử mà thôi.
 
Về công việc của lớp trưởng, một giáo viên thẳng thắn nói, trách nhiệm thì nhiều mà quyền lợi thì chẳng có gì, chưa kể là phải gánh thêm “phiền phức” cho bản thân. Bởi người đứng đầu lớp phải có trách nhiệm sao cho các bạn không mất trật tự trong lớp, không nói tục chửi bậy, không xả rác bừa bãi… Lớp trưởng còn thường xuyên nhắc nhở các bạn học bài, làm bài đầy đủ, tham gia các hoạt động phong trào và có nhiệm vụ báo cáo trung thực vi phạm của các thành viên trong lớp.

Đừng để lớp trưởng “say quyền lực”

Tiến sĩ xã hội học Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia - Phân viện TP.HCM, phân tích: Lớp trưởng là người giữ vai trò cầu nối giữa HS với giáo viên, giúp cho việc học tập của các thành viên trong lớp ngày càng tốt hơn. Bản thân những HS làm công việc này cũng có cơ hội rèn luyện và thể hiện các kỹ năng như quản lý, tổ chức, hòa giải, nói trước đám đông… Chính vì những lợi thế này mà nhiều trường, nhiều giáo viên thực hiện luân phiên nhiệm vụ lớp trưởng để các HS trong lớp cùng có điều kiện thể hiện năng lực của mình.
Tuy nhiên, mục tiêu ban đầu là vậy nhưng trong quá trình vận hành đã phát sinh những bất cập khiến công việc này mất đi vẻ đẹp vốn có của nó, tạo hình ảnh không đẹp trong mắt của HS. Tiến sĩ Thúy chỉ ra nguyên nhân có thể xuất phát từ việc giáo viên phải làm nhiều việc hồ sơ, sổ sách nên giao “quyền” cho những HS giữ vị trí này trong việc quản lý lớp, kiểm tra bài tập hay một số việc mà lẽ ra giáo viên phải làm mà quên đi mục tiêu ban đầu lớp trưởng là cầu nối, người giúp đỡ các thành viên trong lớp học tập tốt hơn. Từ việc cho phép HS thực hiện các hành vi không bình đẳng với các bạn đồng trang lứa, tạo thành một “thế lực” dẫn đến có HS bị “say quyền lực”, tự cho mình quyền xử lý, gây áp lực với bạn bè.
Phụ huynh Dương Thị Thanh Hòa, có con đang học tiểu học tại Q.8, kể trong lớp học của con gái có bạn lớp trưởng thích thể hiện quyền uy, khiến bạn bè trong lớp rất sợ. Chị Hòa cho hay, khi đưa con gái đến trường, từng chứng kiến cảnh một lớp trưởng đứng trên bục giảng quát và cấm các bạn không ra khỏi chỗ ngồi khi cô giáo chưa vào lớp. Phụ huynh này nói thêm, thái độ bé lớp trưởng rất hách dịch, cầm cây thước sẵn sàng chỉ vào mặt bạn bè và ra lệnh phải thực hiện theo yêu cầu. Sau đó, phụ huynh này có hỏi thì con gái cho hay cả lớp ai cũng sợ và không thích bạn lớp trưởng vì bạn hay la lối, nếu không nghe lời bạn sẽ ghi tên lại và báo cô giáo...
Vì vậy, tiến sĩ Phạm Thị Thúy cho rằng, để HS không cảm thấy gánh nặng khi làm nhiệm vụ lớp trưởng cũng như không vượt quá giới hạn, ảnh hưởng đến sự phát triển tâm lý thì giáo viên nên định hướng công việc theo như mục tiêu ban đầu của công việc này. Hãy trả lớp trưởng đúng vị trí là cầu nối của HS với giáo viên, với nhà trường chứ không là người có quyền, là cánh tay nối dài của giáo viên trong việc xử lý vi phạm.
 

Liên quan đến vụ bé gái 13 tuổi nhảy lầu vì mẹ xem điện thoại, tiến sĩ xã hội học, thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy cho rằng sự việc này hết sức nguy hiểm, và cảnh báo các bậc cha mẹ cần dừng lại ngay việc xâm phạm quyền riêng tư của con.

L.A.Q, 13 tuổi, (ngụ Q.10, TP.HCM) được Bệnh viện Nhân dân 115 chuyển đến bệnh viện Nhi Đồng 2 cấp cứu trong ngày hôm nay. Được biết, do L.A.Q thấy mẹ kiểm tra điện thoại của mình nên đã giận và nhảy lầu tự tử từ lầu 8 chung cư vào lúc 20 giờ 30 ngày 20.11.

Câu chuyện này là lời cảnh báo tới các bậc cha mẹ khi ứng xử với con ở lứa tuổi dậy thì.

Não bộ tuổi teen như “bãi mìn nổ chậm”

Tiến sĩ xã hội học, thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy (giảng viên Học viện Hành chính quốc gia) nhìn nhận sự việc này hết sức nguy hiểm, và cảnh báo các bậc cha mẹ cần dừng lại ngay việc xâm phạm quyền riêng tư của con.

Tiến sĩ Thúy phân tích: “Đây là lứa tuổi dậy thì, đang ở giai đoạn xác lập cái tôi cá nhân nên rất dễ bị tự ái, dễ tổn thương, chỉ cần một sự xâm phạm nhỏ về tinh thần hay thể xác là có thể bùng nổ. Một giáo sư của ĐH Harvard vừa xuất bản cuốn sách Não bộ tuổi teen, ví trẻ ở tuổi này như 'bãi mìn nổ chậm'. Nghĩa là chạm vào sẽ nổ. Hành động cha mẹ kiểm soát điện thoại của con là vô cùng nghiêm trọng, nó như một giọt nước làm tràn ly. Trước đó có thể người mẹ đã có nhiều hành động tương tự mà cô bé này đã từng phản ứng nhưng người mẹ vẫn tiếp tục”.

Theo tiến sĩ Thúy, vì đang trong giai đoạn khẳng định cái tôi, trong khi các con vẫn còn non nớt, chưa đủ tự tin, chưa có đủ trải nghiệm để vững chãi, nên khi bị cha mẹ, người lớn la mắng, kiểm soát lộ liễu hay xúc phạm riêng tư sẽ nảy sinh những suy nghĩ, hành động bột phát tiêu cực, như hành vi tự tử ở trên.

 

Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Thị Thanh Tú, giảng viên khoa Tâm lý học, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, cũng cho rằng tâm lý tuổi dậy thì thường rất dễ bị khủng hoảng, dễ nổi loạn. “Các con thường muốn che giấu suy nghĩ trong lòng, khiến cha mẹ rất khó nắm bắt. Chỉ cần một câu nói nặng có khi cũng khiến trẻ bị tổn thương, có những hành động như bỏ nhà đi, hoặc tự hủy hoại bản thân, nặng hơn là tự tử”.

Cần tôn trọng quyền riêng tư của con

Chị Nguyễn Hồng Ngọc (ngụ Chung cư Phú Thạnh, Q.Tân Phú, TP.HCM) có con năm nay học lớp 8, kể lại: “Có lần tôi vào phòng con mà không gõ cửa, con đã nổi khùng hét lên và đuổi mẹ ra, khiến hàng xóm cũng giật mình. Lúc đó tôi chỉ muốn vào kiểm tra xem con đang học bài hay lại lên Facebook chat với bạn. Tôi không ngờ con lại có biểu hiện như thế. Ai có con ở tuổi này mà không lo lắng. Vì thế vợ chồng tôi muốn kiểm soát các mối quan hệ của con, để tránh những nguy cơ xấu có thể sẽ gặp phải. Nhưng từ đầu năm nay con đổi mật khẩu điện thoại, thi thoảng con nói học bài nhưng đóng cửa kín mít nên tôi rất tò mò”.

Lý giải về điều này, tiến sĩ Phạm Thị Thúy nhìn nhận: “Các con có những bí mật, những câu chuyện thầm kín muốn cất giữ cho riêng mình. Có thể những 'bí mật' đó với người lớn thì bình thường nhưng với các con, nếu lộ ra ngoài sẽ vô cùng khủng khiếp. Rõ ràng lăng kính cửa cha mẹ và trẻ ở tuổi dậy thì là khác nhau hoàn toàn. Chúng ta đừng xem thường điều đó. Hãy tôn trọng con, tôn trọng quyền riêng tư của con. Nếu muốn biết con đang làm gì, có những mối quan hệ bạn bè ra sao thì tốt nhất là làm bạn với con, gần gũi với con để con cảm thấy tin cậy và chia sẻ. Khi làm một việc gì đó chạm vào thế giới riêng tư của con mà con có phản ứng thì ngay lập tức phải dừng lại, nếu không hậu quả sẽ rất nguy hiểm”.

Tiến sĩ Nguyễn Hồng Phan, Trưởng Bộ môn Tâm lý giáo dục, Khoa Giáo dục, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, lưu ý các bậc cha mẹ cần hết sức khéo léo trong ứng xử với con ở lứa tuổi này. “Cần tìm hiểu diễn biến tâm sinh lý của lứa tuổi này, hiện có rất nhiều tài liệu để cha mẹ tìm đọc. Và cha mẹ nên đặt mình vào con để thấu hiểu, đừng nên áp đặt vì suy nghĩ của người lớn rất khác, do chúng ta đã trải nghiệm, đã trưởng thành. Phải luôn tôn trọng, lắng nghe con, tuyệt đối đừng coi thường những lời nói, hành động nhỏ của trẻ vì nếu chúng ta bỏ qua, thì hậu quả rất khó lường”, tiến sĩ Phan đưa ra lời khuyên.
 

 

TS. xã hội học Phạm Thị Thúy nhận định: “Nguyên nhân quan trọng nhất khiến con người dễ bạo lực với nhau, ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng là do thiếu tình yêu thương với chính mình. Tình trạng này đang giống như một căn bệnh nguy hiểm, nên loại bỏ càng sớm càng tốt”.

Vấn đề văn hóa ứng xử cộng đồng đang được quan tâm vì trong thời gian quá nổi lên những sự việc, hành vi thiếu văn hóa khó chấp nhận. Như vụ việc một đại úy công an chửi bới nhân viên hàng không tại sân bay Tân Sơn Nhất. Một thượng úy đánh nhân viên trạm dừng nghỉ vì bị yêu cầu nhắc trả tiền đồ ăn con trai đã lấy, rồi cụ ông 80 tuổi ở Hà Nội bị xe ôm đánh, bắn súng cao su vào mặt...

Xoay quanh vấn đề này, PV báo điện tử Người Đưa Tin đã có cuộc trao đổi với Tiến sĩ xã hội học Phạm Thị Thúy (Học viện Hành chính Quốc gia TP.HCM).

Hiện nay, một bộ phận người Việt đang đứng trước ngưỡng báo động về cách ứng xử văn hóa cộng đồng. Vậy, nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng này thưa TS.?

Có rất nhiều nguyên nhân mà chúng ta đã nói trước đó, nhưng dường như nó chưa đầy đủ và trọn vẹn. Theo tôi, nguyên nhân thứ nhất khiến con người bạo lực hơn là do có quá nhiều áp lực về việc học hành, công việc khiến họ không có thời gian nghỉ ngơi, thư giãn dẫn đến căng thẳng. Ngoài ra, thời gian họ “đắm chìm” vào rượu bia và mạng xã hội quá nhiều.

Nguyên nhân nữa là do con người càng ngày càng thiếu tình yêu thương từ gia đình. Khi thiếu tình yêu thương, người ta nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, nhìn đâu cũng thấy lỗi của người khác vì vậy không thể cư xử tử tế với nhau. Tình yêu thương là điều quan trọng nhất nên khi thiếu tình cảm con người ta sẽ trở nên bạo lực hơn. Hiện nay, con giết bố mẹ, chồng giết vợ, ông bà giết cháu,… còn có thể xảy ra huống chi là người dưng.

 Nguyên nhân quan trọng nhất khiến con người dễ bạo lực với nhau chính là do thiếu tình yêu thương với chính mình. Từ bé, họ đã không được dạy cách yêu thương và trân trọng bản thân vì thế khi lớn lên cảm xúc ngày càng “khô kiệt”. Họ không biết quý trọng bản thân mình và người khác, vì thế, đôi khi vì nóng giận con người ta có thể bất chấp tất cả làm những việc có hại cho người khác.

 

Văn hoá - Xuống cấp văn hóa ứng xử cộng đồng: “Căn bệnh” dễ lây lan, cần loại bỏ sớm

Những sự việc báo động sự xuống cấp văn hóa ứng xử nơi cộng cồng.

Nhiều người cho rằng, khi xảy ra những hành vi lệch chuẩn văn hóa nơi cộng đồng nhưng người này thường đang có tâm lý không ổn định hoặc kỹ năng sống còn yếu và kém?

Kỹ năng kiềm chế cảm xúc chỉ là “bề mặt” của vấn đề. Còn việc thiếu kỹ năng là hoàn toàn đúng. Kỹ năng quan trọng nhất là học cách yêu thương chính mình và xử lý cảm xúc của bản thân. Mặc dù ai cũng có cảm xúc tiêu cực, nhưng người có bản lĩnh và có kỹ năng điều hoà chúng thì có thể kiềm chế tối đa cảm xúc tức giận với người khác.

Văn hoá ứng xử cộng đồng ngày càng xuống cấp, có nên coi nó như một “căn bệnh” cần phải loại bỏ ngay thưa TS.?

Hiện nay thực trạng văn hoá ứng xử cộng đồng đang báo động ở mức nguy hiểm. Nếu con người ta không tìm lại chính mình, không biết cách yêu thương trân trọng chính bản thân và những người xung quanh thì xã hội này sẽ loạn. Vì vậy đây là một “căn bệnh” nguy hiểm, cần loại bỏ càng sớm càng tốt.

Văn hoá - Xuống cấp văn hóa ứng xử cộng đồng: “Căn bệnh” dễ lây lan, cần loại bỏ sớm (Hình 2).

TS. xã hội học Phạm Thị Thúy. Ảnh: Luu Ly Tran

Có ý kiến cho rằng: “Gia đình là cái nôi, là nền móng cho sự phát triển của ứng xử văn hoá cộng đồng”. Theo TS. điều này có thực sự đúng?

Nguồn gốc trong giáo dục là gia đình. Nếu một đứa trẻ không biết trân trọng bản thân mình thì nguyên nhân chính là do cách giáo dục của gia đình chưa tốt. Đối với nhiều gia đình, bố mẹ chỉ bắt con “chạy đua” với những thành tích mà không hề dạy con cách bảo vệ, tôn trọng và tự tin vào chính bản thân mình. Từ đó khi lớn lên dần dần hình thành tính cách bất mãn, không tự tin, không hài lòng với chính mình và những người xung quanh.

Vì vậy, cha mẹ phải là những người trân trọng con người thật, cá tính riêng và năng lực riêng của con. Cha mẹ cần động viên khích lệ khi con làm đúng và sửa lỗi khi con làm sai. Sửa lỗi dựa trên việc thay đổi hành vi chứ không phải lăng mạ hay đánh đập con. Đặc biệt các ông bố bà mẹ cần hiểu con như một cây non đang cần được vun trồng, chăm sóc không nên áp đặt, vùi dập theo suy nghĩ riêng của mình.

Có những đứa trẻ chỉ không có năng khiếu nhưng bố mẹ vẫn ép tham gia những hoạt động đoàn đội, lớp năng khiếu… mà hoàn toàn không phù hợp với nó. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đang phủ nhận tính cách riêng có của đứa trẻ khiến chúng khi lớn lên có rất nhiều bức xúc. Những đứa trẻ đó sẽ tự ti vào bản thân và dễ có sự bạo lực với người khác.

Còn đối với người trưởng thành thì bản thân cần tự mình thay đổi để có thái độ tích cực, yêu thương và bao dung với bản thân để có cuộc sống thoải mái hơn.

Từ những câu chuyện buồn trong thời gian qua, chúng ta cần ứng xử nơi công cộng như thế nào cho đúng chuẩn và có văn hoá?

Có rất nhiều cách để ứng xử một cách đúng mực ở nơi công cộng. Điều đầu tiên chúng ta cần làm là cư xử tử tế, tôn trọng và nhường nhịn người khác. Kỹ năng quan trọng nhất khi giao tiếp nơi công cộng là biết cách tôn trọng lẫn nhau, đặt quyền lợi của mình trong quyền lợi của mọi người.

Cảm ơn TS. về cuộc trò chuyện!

Mai Thu

 

Nguồn: https://www.nguoiduatin.vn/xuong-cap-van-hoa-ung-xu-cong-dong-can-benh-de-lay-lan-can-loai-bo-som-a456541.html?fbclid=IwAR3BndwOhyXc9g1wYaLA9sr3cbRO2m5T-00I79xE3fO-1iGwYN1w14n2KAQ

Liệu người thầy có bị truy cứu trách nhiệm, cả về hình sự không khi bản “cam kết tự nguyện yêu” của nữ sinh bất ngờ xuất hiện trên mạng xã hội, các luật sư và chuyên gia tâm lý nói thế nào về câu chuyện này?
 
 

Ngày 4.11, tin từ Cơ quan CSĐT Công an huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang cho biết đang xác minh làm rõ theo đơn của gia đình nữ sinh Trần Hồng T. (học lớp 12 Trường THPT Sóc Sơn) tố cáo thầy giáo dạy Toán trường này có hành vi quan hệ tình dục với người dưới 16 tuổi.

Trên mạng xã hội hôm nay bất ngờ xuất hiện “Bản tự nguyện yêu” thầy Chính được cho là của nữ sinh T. viết gây xôn xao dư luận. Cụ thể trong bản tự nguyện, nữ sinh này thừa nhận có quan hệ tình cảm với thầy giáo dạy Toán của mình là ông Nguyễn Văn Chính ngay từ khi vào học lớp 10. Sau đó, ngày 28.4.2018, T. đã chủ động nhắn tin và tìm đến với thầy giáo này. Riêng về "Bản tự nguyện yêu thầy Chính" được cho là của nữ sinh này viết thì Cơ quan CSĐT chưa tiếp nhận để làm căn cứ giải quyết. Chưa kể, độ xác thực của bản tự nguyện yêu bất ngờ xuất hiện ở thời điểm bất ngờ khi vụ việc đang được tiến hành điều tra

"Tôi đã hứa yêu thầy không bao giờ tôi hối hận trong khi biết thầy đã có vợ con. Tôi đã nói rằng đến với thầy tôi không cần danh phận, không cần giàu sang, chỉ cần sống yên bình bên thầy. Tôi hứa sẽ yêu thầy suốt đời, sinh cho thầy đứa con trai. Khi học 12 xong sẽ toàn tâm, toàn ý lo cho thầy. Cho dù cha mẹ có cấm cản tôi cũng không thay đổi quyết định…”, trích đơn viết tay “tự nguyện yêu” của T.

Có giấy “tự nguyện yêu”, thầy giáo liệu có thoát tội?

 

Trước bản cam kết gây xôn xao dư luận này, nhiều người đặt câu hỏi, liệu giấy “tự nguyện yêu” này có được coi là “kim bài miễn tội” cho thầy giáo lớn tuổi khi bất chấp quan hệ với trẻ em dưới 16 tuổi?

Luật sư Trần Thị Ngọc Nữ, Chi hội trưởng Chi hội Luật sư - Hội bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM cho biết: “Nếu 2 người thừa nhận đã có quan hệ tình cảm/ tình dục khi nữ sinh đang học lớp 10 thì thầy giáo phạm tội giao cấu với người dưới 16 tuổi cho dù nữ sinh này đồng ý” - “Tờ giấy cam kết tự nguyên yêu của nữ sinh cũng không có giá trị pháp lý”, luật sư Nữ khẳng định.

Luật sư Trần Ngọc Nữ, Chi hội trưởng Chi hội Luật sư - Hội bảo vệ quyền trẻ em TP.HCM trao đổi với PV Thanh Niên

Lê Nam

“Vậy là thầy giáo phải chịu trách nhiệm với pháp luật về hành vi của mình thế nào?” – Phóng viên đặt câu hỏi.

“Theo quy định tại quy định tại Khoản 1 điều 145 Bộ luật Hình sự  2015 về tội giao cấu với trẻ em thì “Người nào đã thành niên mà giao cấu với trẻ em từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm., Khoản 2 điều 145 quy định về cấu thành tăng nặng với các trường hợp tăng nặng trách nhiệm hình sự cụ thể, mà nếu rơi vào các trường hợp này người phạm tội có thể bị phạt tù từ 03 năm đến 10 năm: Phạm tội 02 lần trở lên; Đối với 02 người trở lên; Có tính chất loạn luân; Làm nạn nhân có thai”. Trong trường hợp này, thầy giáo đã làm cho nữ sinh ở Kiên Giang có bầu", LS Nữ phân tích. 

Tình yêu phải gắn với đạo đức và trách nhiệm

Bình luận về sự việc này, Tiến sĩ xã hội học, chuyên gia tâm lý Phạm Thị Thúy nói: “Học sinh yêu thầy giáo hay thầy giáo yêu học sinh là chuyện hết sức bình thường. Từ cấp 2 trở lên, các em khi dậy thì đã có những rung động đầu đời với người khác giới. Bản thân mỗi người yêu ai đó, là quyền của trái tim, nhưng tiến đến vấn đề yêu đương và quan hệ tình dục thì lại liên quan đến đạo đức và trách nhiệm.

Việc người học trò này bất chấp tất cả khi biết rõ thầy giáo này có gia đình mà vẫn yêu đương, quan hệ với thầy, thậm chí viết giấy "tự nguyện yêu" tưởng có thể giúp cho thầy không bị tội thì hoàn toàn sai, sai cả mặt đạo đức lẫn luật pháp”.

Chuyên gia tâm lý Phạm Thị Thúy từng có nhiều bài nói chuyện tại các trường học về tâm lý tình yêu tuổi học trò. Sự việc nữ sinh Kiên Giang “tự nguyện” dâng hiến cho thầy không phải là trường hợp cá biệt. “Tâm lý của các bạn học sinh tuổi này rất phức tạp. Khi thích hay yêu ai, các bạn thường bất chấp hết. Hiểu biết của các bạn đang bị giới hạn và không hình dung hết được hậu quả của việc mình làm.

Các bạn nghĩ các bạn không đòi hỏi gì ở người thầy thì thầy không phải chịu trách nhiệm gì hết. Có nghĩa là bạn ấy có quyền nhưng bạn ấy quên mất rằng, tình yêu phải đi kèm với trách nhiệm. Tình cảm bình thường là bản năng nhưng trách nhiệm lại thuộc về phương diện đạo đức của con người, đồng thời giới hạn liên quan đến pháp luật”, chị Thúy nói.

Để xảy ra sự việc này, trách nhiệm không nằm hết ở phía học sinh: “Đây là vấn đề trách nhiệm của gia đình và nhà trường trong việc dạy dỗ các con. Các con có quyền trong cảm xúc yêu đương nhưng các con phải có ý thức đạo đức về điều gì được làm và điều gì không được làm. Vấn đề này không chỉ ở học sinh chịu trách nhiệm về hành vi của mình, mà liên đới trách nhiệm còn ở việc giáo dục của gia đình và nhà trường”.
Chuyên gia tâm lý học đường Phạm Thị Thúy còn đặt nghi vấn: “Thầy giáo có vợ con mà vẫn quan hệ, yêu đương với thầy giáo thì cô bé là người đã xen vào hạnh phúc của người khác. Cho nên không chỉ thầy giáo bị tội là quan hệ với người dưới 16 tuổi, mà cô bé cũng có khả năng vi phạm Luật hôn nhân gia đình, phạm tội ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình người khác”.

Luật sư Nữ trả lời: “Nữ sinh mặc dù có hành vi quan hệ yêu đương bất chính với người đã có gia đình nhưng chưa đủ 16 tuổi, vẫn là trẻ em, chưa có sự nhận thức đầy đủ về hành vi nên không chịu trách nhiệm hình sự”.

 

Nguồn: https://thanhnien.vn/doi-song/thay-giao-lam-nu-sinh-mang-thai-co-thoat-toi-khi-ban-tu-nguyen-yeu-bong-xuat-hien-1144735.html?fbclid=IwAR0zMfV_F1A37fKDUNoqkcwGfKLV4qIRWbJmAPMIXDoqluJk8zmI6TkbNRc

TTO - Người trẻ rất cần được tôn trọng và tự cân nhắc quyết định theo những gì mình lựa chọn, kể cả chuyện bỏ đại học đi học nghề...

Bỏ đại học chọn nghề, có sao đâu! - Ảnh 1.
 

Một tiết học văn hóa của học sinh Trường trung cấp nghề Kỹ thuật công nghệ Hùng Vương, TP.HCM - Ảnh tư liệu: NHƯ HÙNG

Sau tâm sự chưa biết khuyên cháu thế nào khi muốn bỏ ngang ĐH để học nghề của bạn đọc Tô Yến Phương, Tuổi Trẻ nhận được một số chia sẻ từ bạn đọc. 

Học nghề tự do cũng chẳng sao

Gửi bạn Tô Yến Phương! Với tư cách là một nhà giáo hoạt động trong nghề hơn 15 năm, tôi tha thiết khuyên bạn hãy tôn trọng lựa chọn của cháu vì chính mỗi người sẽ tự nhận ra sở thích, đam mê cũng như mặt mạnh, mặt yếu của chính mình mà thôi. Và cũng rất mừng cho bạn khi cháu bạn mới chỉ nhập học hai tháng.

Tôi muốn chia sẻ những tấm gương về cháu tôi, về học sinh của tôi mà tôi chính là người định hướng và động viên các em khi biết các em không có niềm đam mê học tập mà chỉ thích đi học nghề, và hiện tại các em đã rất thành công trong việc lựa chọn học nghề thay vì học văn hóa.

Chuyện cậu học trò ương bướng. Cách đây 12 năm, tôi chủ nhiệm một lớp học sinh cuối cấp THCS, nổi bật trong đó có em Ngọc Dũng làm tôi phiền lòng nhất. Các khoản tiền mẹ cho nộp đầu năm đều bị em "ngốn sạch" vào các trò chơi điện tử vô bổ, mặc mẹ khóc, thầy buồn. 

Cuối năm, em không đủ điều kiện tốt nghiệp lớp 9 vì điểm tổng các môn quá thấp. Gặp thầy giáo, Dũng không tỏ ra lo lắng và buồn phiền về kết quả học tập, trái lại em bảo với tôi em thích đi học nghề từ lâu nhưng gia đình không cho.

Dũng tâm sự niềm đam mê cháy bỏng trong em là được đi học nghề thợ kép (chuyên tô vẽ, nhào nặn bêtông thành rồng, phượng, hoa văn...). Tôi chân thành khuyên bảo nếu việc học làm em khổ sở đến vậy thì đây là cơ hội để em đi học nghề em yêu.

Bây giờ Dũng đã là ông chủ của một xưởng thợ kép có tiếng ở làng. Được biết những lứa học trò sau đó của tôi đều đến học nghề và trở thành học trò của Dũng, trong khi những học sinh cùng lứa với Dũng ra trường chưa bạn nào có việc làm và chưa có thu nhập thì Dũng nghiễm nhiên có thu nhập cao ngất ngưởng và được các bạn rất ngưỡng mộ.

Cậu cháu trai một thời lêu lổng. Nhắc đến việc đi học nghề từ nhỏ, tôi lại nhớ đến đứa cháu trai lên 12 tuổi của tôi. Bố mất từ nhỏ, mẹ chạy chợ vì buôn bán, cháu không được ai kèm cặp việc học nên chơi bời, lêu lổng. 

"Trầm trầy trầm trật" mãi mới tốt nghiệp hết bậc tiểu học, khi vào năm học đầu cấp của bậc THCS, cháu nhanh chóng bộc lộ điểm yếu của mình, không học nổi, cháu đâm ra quậy phá.

Tôi thẳng thắn hỏi cháu muốn gì ngoài việc học? Cháu không ngần ngại trả lời với người cậu như tôi rằng: "Con chỉ muốn đi học nghề". Sau khi động viên chị gái tôi, cháu được toại nguyện.

Hiện tại, cháu tôi đang làm nghề trồng, chăm sóc và sản xuất hoa ở thành phố Đà Lạt. Lương tháng tất nhiên là cao hơn tôi - một giáo viên với 15 năm đi dạy. Hằng tháng cháu lại gửi tiền ra giúp chị gái tôi trang trải cuộc sống. Cháu sống chân thành, tình cảm nên ai cũng quý mến. Tôi luôn hài lòng về quyết định năm ấy của mình với đứa cháu nhỏ đáng yêu này.

Xã hội đã phân công công việc, có người làm giáo sư, tiến sĩ, nhưng cũng có anh làm nghề thợ kép, anh trồng hoa tô đẹp thêm cho đời. Điều cốt yếu là mỗi người lao động bằng tình yêu, niềm đam mê cháy bỏng, lao động bằng mồ hôi, nước mắt, đồng tiền kiếm được là đồng tiền chân chính thì không lý gì người lớn lại không tôn trọng?

Mỗi người một thế mạnh riêng, điều cơ bản và cốt yếu nhất là biết phát huy thế mạnh đó để thấy mỗi ngày luôn là một ngày mới, ý nghĩa. Hãy để con trẻ sống với niềm đam mê chân chính của chính mình.

Suy nghĩ thực tế

Chị Tô Yến Phương mến. Gia đình chị đã giúp đỡ cháu học ở xa nhà, động viên khích lệ cháu, thật rất quý với cháu và gia đình cháu. Sự quan tâm chu đáo của chị đã giúp cháu cởi mở nói ra những suy nghĩ trong lòng. 

Chị cũng đã quan sát kỹ cháu mình trong hai tháng qua và thấy cháu thực sự không chú tâm học, không thích học và cũng không đủ khả năng học một ngành khó như ngành CNTT. Đọc tâm sự của cháu thì thấy cháu cũng đã suy nghĩ rất thực tế và kỹ lưỡng.

Tôi đồng tình với suy nghĩ này của cháu. Học ĐH là học chuyên sâu, có tính nghiên cứu, cháu lại có mong ước học thực hành, học nghề phù hợp khả năng, thời gian học ngắn, đỡ tốn tiền của cha mẹ. 

Cố gắng học cho có bằng cấp không còn là cách phù hợp với nhu cầu xã hội ngày càng trọng khả năng làm việc thực tế như hiện nay. Vấn đề hiện tại là cha mẹ cháu cùng chị có chấp nhận cho cháu được học nghề nào, nơi nào phù hợp với cháu hay không?

Cháu muốn thử thách hết học kỳ 1 là hợp lý và trong thời gian này cháu cần lựa chọn kỹ ngành nghề cháu muốn học, cháu có khả năng và ra trường đáp ứng nhu cầu xã hội để sớm có việc làm. Hơn nữa, cháu cùng gia đình cần tìm hiểu kỹ nơi đào tạo nghề đó có chất lượng, uy tín hay không để chọn học, tránh lãng phí thời gian và tiền bạc.

Cha mẹ cháu tuy buồn nhưng theo thời gian họ sẽ hiểu ra lựa chọn của con họ là phù hợp với năng lực của cháu. Con cái không thể có tương lai tươi sáng, có được niềm hạnh phúc với nghề nghiệp của mình nếu sống theo sự sắp đặt của cha mẹ mà trái với nguyện vọng và sở trường của bản thân.

Người trẻ rất cần được tôn trọng và tự cân nhắc quyết định theo những gì mình lựa chọn. Có như vậy họ mới tự tin, độc lập, đủ bản lĩnh vượt qua khó khăn thử thách. Dù chông gai thế nào nhưng cháu được làm điều cháu thích thì cháu mới có hạnh phúc. Mong cha mẹ luôn đồng hành cùng con!

Xã hội đã phân công công việc, có người làm giáo sư, tiến sĩ, nhưng cũng có anh làm nghề thợ kép, anh trồng hoa tô đẹp thêm cho đời. Điều cốt yếu là mỗi người lao động bằng tình yêu, niềm đam mê cháy bỏng, lao động bằng mồ hôi, nước mắt, đồng tiền kiếm được là đồng tiền chân chính thì không lý gì người lớn lại không tôn trọng?

Mỗi người một thế mạnh riêng, điều cơ bản và cốt yếu nhất là biết phát huy thế mạnh đó để thấy mỗi ngày luôn là một ngày mới, ý nghĩa. Hãy để con trẻ sống với niềm đam mê chân chính của chính mình.

THANH TỊNH (HUẾ) - CHUYÊN VIÊN TÂM LÝ PHẠM THỊ THÚY
 
'Tôi phát hiện ra con gái lớp 6 của mình chat và xưng hô vợ chồng với một người đàn ông chỉ kém tôi 3 tuổi. Tôi quá sốc khi phải đối mặt với tình huống yêu sớm của con'.
 
Tiến sĩ Phạm Thị Thúy chia sẻ với học sinh Trường THCS Đồng Khởi (TP.HCM) về chủ đề "Tình yêu tuổi học trò"
NVCC
 

Con biết “yêu” từ năm 12 tuổi

Trên là tâm sự của anh Nguyễn Huấn, có con học Trường THCS V.T.T (Q.1, TP.HCM). Anh Huấn kể lại: “Đó là một tình huống khá sốc, khi mà chỉ mới lớp 6 thôi con tôi đã chat với một người đàn ông 38 tuổi, nhỏ hơn tôi 3 tuổi, tạo group messenger và xưng hô vợ chồng. Rồi con còn yêu một bạn trai lớp 7 mà cả trường cùng biết. Khi phát hiện ra con yêu sớm, tôi nóng tính không kiềm chế được nên đã đánh con một trận rồi gom hết quần áo, sách vở vứt ra đường. Vợ tôi bữa đó thấy vậy cũng vô cùng sợ hãi”.
Sau khi nguôi giận, anh Huấn đã cho con đọc báo công an kể về những trường hợp bé gái bị đàn ông xấu dụ dỗ rồi mất tích. “Ở thành phố lớn này, mỗi tháng cũng có vài cháu gái lớp 6 đến lớp 9, lớp 10 bị mất tích mà tôi cho rằng đa số đều do bị dụ dỗ nên bỏ nhà đi theo bạn trai. Thời nay làm cha, làm mẹ đúng là khổ thật...”, anh Huấn chia sẻ.
 
Trong khi đó, anh Trương Tiến Sĩ (công tác tại Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM) có con gái 16 tuổi vừa qua Mỹ du học. Anh Sĩ cho biết: “Tôi cho rằng các con ở lứa tuổi mới lớn, ai cũng có cảm xúc rung động, thậm chí tiến tới tình yêu. Việc đó khó mà cấm đoán được. Nhất là khi con học ở xa thì chúng tôi cũng không thể kiểm soát, với lại 16 tuổi là cũng lớn rồi. Tôi có cái nhìn thoáng lắm. Chuyện thích bạn này bạn kia không thôi thì hết sức bình thường. Hồi con học THCS, con cũng có tình cảm yêu đương với một bạn cùng trường, lúc đó tôi chỉ lo con lậm quá rồi bỏ bê học hành. Chứ yêu mà học tốt thì còn khuyến khích nữa. Chúng tôi luôn gần gũi, dạy bảo con về cách ứng xử trong chuyện yêu đương. Vì thế, tôi nghĩ giờ con đã cứng cáp hơn rồi.”, anh Sĩ chia sẻ.

Cần trang bị cho con, hơn là ngăn cấm con yêu

Anh Hồ Thanh Bình (Viện Khoa học giáo dục Việt Nam, Bộ GD-ĐT) có con năm nay học lớp 12. Anh Bình có một “chiêu” rất hay: “Đầu tiên tôi bảo với con là 'hồi bằng tuổi con ba đã biết thích bạn gái rồi', thế là bé cảm thấy chuyện thích nhau không có gì xấu và không bị ngăn cấm, nên kể với tôi chuyện rung động đầu đời của mình. Khi con lên lớp 10, tôi lại nói 'bằng tuổi con ba đã có người yêu rồi', vậy là nửa năm sau con cũng khoe với ba là con có người yêu. Cậu ấy hơn con 2 tuổi, là người sáng tác nhạc Rap sống ở TP.HCM. Sau một thời gian 2 đứa chia tay, con gái tôi buồn lắm. Tôi đã động viên con bằng cách nói rằng con cần có trải nghiệm trong chuyện yêu đương, con phải đối diện với những vấn đề của riêng mình mà không ai giúp được, từ cảm xúc ghen tuông đến nỗi đau bị phản bội và nhiều trải nghiệm khác. Nhưng mỗi lần như vậy con sẽ trưởng thành hơn. Điều quan trọng nhất mà con cần rèn luyện, là không được để chuyện yêu đương ảnh hưởng đến sức khỏe và học tập”.
Theo anh Bình, anh chọn cách giáo dục con trở thành một người với kỹ năng sống, sự tinh tế, mạnh dạn trải nghiệm cuộc sống. “Bất cứ điều gì trong xã hội diễn ra, thì trước sau con mình cũng sẽ trải qua. Vậy tại sao không giáo dục và trang bị kiến thức trước cho con để con bước vào đời tự tin hơn? Nếu như khoảng 40 năm về trước, tuổi dậy thì ở người Việt là khoảng 14 tuổi, thì bây giờ là 11 tuổi. Tức là trẻ bây giờ phát triển thể chất và tâm lý sớm hơn, chính vì vậy mình cũng phải trang bị kiến thức cho con sớm hơn”, anh Bình cho biết.
Từ năm con học lớp 7, anh Bình đã cho con gái tham gia một chương trình của Mỹ về khám phá bản thân, và các kỹ năng bảo vệ bản thân cũng như các kiến thức về tình dục. Năm lớp 9, con anh Bình là một trong 20 học sinh lớp 9 của Hà Nội đi truyền thông về giới tính và tuổi mới lớn cho các bạn ở các trường khác.
Anh Bình chia sẻ: “Lớp 9 con đã có kiến thức về 7 biện pháp tránh thai, các biểu hiện của tuổi dậy thì ở các bạn khác giới, và các kiến thức về sức khỏe sinh sản. Tôi nghĩ đó là điều mà cha mẹ cần trang bị cho con, hơn là ngăn cấm con yêu”.
Hãy dạy con yêu đúng
Tiến sĩ xã hội học, thạc sĩ tâm lý trị liệu Phạm Thị Thúy (giảng viên Học viện Hành chính quốc gia) nhìn nhận ngày nay, sự rung động giới tính diễn ra rất sớm ở trẻ. Có nhiều bé mới học lớp 3 đã biết rung động trước bạn khác giới. “Vì thế, các bậc cha mẹ phải trang bị kiến thức cho con từ rất sớm, vì con gái chỉ 8, 9 tuổi và con trai chỉ 10-11 tuổi đã bước vào tuổi dậy thì. Chúng ta dạy trẻ biết yêu và trân trọng cơ thể, biết được giá trị của bản thân để có được sự tự tin, độc lập. Các kiến thức về giới tính, sức khỏe sinh sản cũng vô cùng quan trọng. Khi đã tự tin và có kiến thức, lúc đó các bé lại không dễ dàng, thoải mái trong việc yêu đương, và sẽ không dễ dàng để cho người khác đụng chạm vào cơ thể mình. Có kiến thức, các bé cũng sẽ biết bảo vệ mình nếu như có yêu sớm”, tiến sĩ Thúy nhận định.
'Sốc' vì con gái lớp 6 yêu sớm, xưng hô vợ chồng với đàn ông lớn tuổi - ảnh 1

Tiến sĩ Phạm Thị Thúy trò chuyện với học sinh về chủ đề "Tình yêu tuổi học trò"

NVCC

Tiến sĩ Thúy kể thêm, có nhiều phụ huynh hoảng loạn khi biết con mình có thai khi đang học lớp 7, lớp 8. Cũng không ít phụ huynh khi biết con mình yêu sớm thì ngăn cấm, đánh đập, dọa nạt con. “Cha mẹ cần hiểu càng ngăn cấm con càng tò mò và nhầm tưởng đó là tình yêu thực sự, nên càng lao vào. Không nên làm tổn thương con mà phải thật bình tĩnh. Rung động, yêu sớm là những cảm xúc bình thường, không có gì bất thường cả, chúng ta phải công nhận và tôn trọng, không nên quy kết là con hư hỏng. Phải đồng điệu để trẻ tin tưởng, tâm sự, từ đó thấu hiểu để giúp con xác định đó là tình yêu hay chỉ là tình bạn hoặc cái na ná tình yêu. Đừng cấm con yêu mà hãy dạy con cách yêu đúng”.
Theo tiến sĩ Thúy, yêu đúng là cả hai phải cùng nhau học tập, hướng đến những mục tiêu tốt đẹp và cùng nhau trưởng thành

Con biết yêu khi còn đi học, có đáng lo?

Tuổi vị thành niên là lứa tuổi có nhiều thay đổi về mặt tâm sinh lý. Ở giai đoạn này, trẻ có sự chuyển biến lớn về hành vi cư xử đối với cha mẹ, bạn bè, nhất là trẻ bắt đầu biết rung động với bạn khác giới.
Con biết yêu khi còn đi học, cha mẹ sẽ làm gì? Lo lắng thái quá, ngăn cản, cấm đoán con yêu hay dạy con yêu đúng, để con hướng đến những mục tiêu tốt đẹp, trưởng thành hơn... Và dù có quyết định thế nào đi nữa, thì cách quan tâm, giáo dục của cha mẹ trong thời điểm này là điều vô cùng quan trọng.
 

Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều clip học sinh đánh nhau đã lan truyền trên mạng xã hội. Điều này đặt ra câu hỏi về trách nhiệm giáo dục của gia đình và nhà trường trong khi những đứa trẻ đều đang chịu tổn thương.

Các chuyên gia cho rằng, một trong những nguyên nhân để xảy ra liên tiếp các vụ bạo lực học đường là do sai lầm trong cách giáo dục của cha mẹ, thầy cô.

Trao đổi chi tiết hơn với PV báo Người Đưa Tin về vấn đề này là chuyên viên tâm lý Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia TP.HCM.

Trong một tuần vừa qua đã có hai vụ học sinh đánh nhau tại tỉnh Bình Dương và TP.HCM. Đáng chú ý, đối tượng và nạn nhân đều là nữ sinh. Có phải học sinh nữ đang thể hiện sự bạo lực nhiều hơn hay không, thưa bà?

Tôi cho rằng, chưa đủ cơ sở để nhận định học sinh nữ đánh nhau nhiều hơn học sinh nam qua vài sự việc gần đây, vì chưa có số liệu điều tra định lượng đáng tin cậy. Nhưng đúng là những sự việc học sinh đánh nhau bị lan truyền trên truyền thông, mạng xã hội thì nữ sinh bị chú ý nhiều hơn.

Giáo dục - Bạo lực học đường liên tục xảy ra: Chuyên gia tâm lý phân tích căn nguyên

Nữ sinh trường THCS Lê Quý Đôn (TX.Bến Cát, tỉnh Bình Dương) đánh nhau.

Cũng có thể nói, so với ngày xưa, nữ sinh bây giờ có xu hướng bạo lực nhiều hơn. Nguyên nhân sâu xa là do hiểu sai về bình đẳng giới nên có quan điểm cho rằng con gái phải giống như con trai trong mọi lĩnh vực.

 

Một số cách giáo dục của cha mẹ hay truyền thông xã hội cho rằng bộc lộ nữ tính là mềm yếu còn nam tính là mạnh mẽ… Nên có một bộ phận nữ sinh hiểu nhầm dẫn đến có khuynh hướng hung hăng để tỏ ra mạnh mẽ giống như con trai.

Theo bà, tình trạng bạo lực học đường cứ liên tục xảy ra là vì sao?

Quả thật, trẻ nữ hay nam đều có tính tình hung hăng hơn ngày xưa, một phần nguyên nhân vì cách cha mẹ đang dạy con hiện nay có nhiều xu hướng bạo lực.

Nhiều cha mẹ quá bận rộn, không đủ kiên nhẫn để uốn nắn phân tích đúng sai cho con hiểu, họ chọn cách đánh mắng, áp đặt cho trẻ nhanh khuất phục, hoặc phó mặc giao con cho người khác nuôi dạy (ông bà, người giúp việc,...).

Hậu quả là đứa trẻ bị tổn thương một thời gian dài vì bị ảnh hưởng bởi cách hành xử bạo lực của cha mẹ. Vì thiếu tình yêu thương nên nhiều trẻ dễ hung hăng hơn.

Trẻ không biết yêu thương chính mình nên khó yêu thương người khác. Bên trong trẻ luôn mặc cảm, yếu đuối, mệt mỏi, chán chường,… vì vậy trẻ dễ có phản ứng tiêu cực ra bên ngoài.

Giáo dục - Bạo lực học đường liên tục xảy ra: Chuyên gia tâm lý phân tích căn nguyên (Hình 2).

Công an phường 17, quận Gò Vấp, TP.HCM đang điều tra sự việc nữ sinh lớp 11 trường THCS - THPT Phạm Ngũ Lão đánh bạn, quay clip tung lên mạng xã hội.

Trong những vụ việc bạo lực học đường, hậu quả mà những học sinh bị đánh đập, tấn công là như thế nào?

Đứa trẻ bị đánh sẽ có những tổn thương tâm lý rất nghiêm trọng. Tổn thương không chỉ về thân thể, sức khỏe mà còn nghiêm trọng hơn, lâu dài hơn đối với tinh thần trẻ.

Tuổi dậy thì là lúc trẻ đang hình thành bản sắc cá nhân nên lòng tự tôn rất cao, luôn coi trọng hình ảnh bản thân trong mắt người khác.

Khi trẻ bị đánh hội đồng, không chỉ bạn bè, mọi người cùng nhìn thấy mà còn bị quay phim tung lên mạng cho cộng đồng chứng kiến thì tổn thương càng lớn, mặc cảm về giá trị bản thân.

Vết thương thể chất có thể điều trị nhưng những tổn thương tâm lý nghiêm trọng với tinh thần trẻ có thể khiến trẻ trở nên tự ti, mặc cảm,.. dễ rơi vào căn bệnh trầm cảm, nặng hơn thậm chí trẻ muốn tự tử.

Tình trạng này còn có thể ảnh hưởng đến tâm lý lâu dài, khó hòa nhập xã hội khi lớn lên. Vì thế, trẻ là nạn nhân của bạo lực học đường rất cần cha mẹ và mọi người quan tâm giúp đỡ nhiều hơn.

Ở chiều ngược lại, đứa trẻ có hành vi đánh bạn sẽ chịu tác động ra sao?

Những trẻ đánh bạn cũng có thể từng là nạn nhân của bạo lực.

Có thể trẻ chứng kiến bố mẹ đánh nhau và đánh trẻ, thầy cô cũng có người bạo hành với trẻ trên lớp, hoặc chính trẻ từng là nạn nhân của bắt nạt, bạo lực học đường nên khuynh hướng bạo lực tác động vào cách hành xử của những đứa trẻ này.

Khi đánh người khác là lúc đứa trẻ đó bộc lộ xung đột nội tâm của chính nó, sự căng thẳng uất hận bên trong mà không cách nào kiểm soát được.

Tiếp đó, đứa trẻ có hành vi đánh bạn sẽ bị chê cười, bị nhà trường xử phạt, dư luận truyền thông chỉ trích thì cũng chịu tổn thương không kém gì nạn nhân của bạo lực.

Vì thế, chúng ta lên án hành vi bạo lực học đường nhưng không nên chà đạp nhân phẩm của từng đứa trẻ. Xét cho cùng, cả trẻ ra tay đánh bạn hay trẻ bị bạn đánh đều là nạn nhân, cần phải giúp đỡ cả hai bên.

Như vậy, cách để hóa giải mầm mống tiêu cực trong những đứa trẻ có khuynh hướng bạo lực là gì, thưa bà?

Hiện nay, nhiều người có xu hướng chỉ trích, chê bai những đứa trẻ đánh bạn và chỉ chăm chăm xử phạt, ví dụ như nhà trường thì đuổi học, cha mẹ chửi mắng, cư dân mạng “ném đá”,...

Chúng ta đang dùng bạo lực để tấn công bạo lực, và đó không thể giải pháp tốt giúp ngăn chặn bạo lực, thậm chí chỉ càng khiến bùng phát bạo lực mà thôi.

Giáo dục - Bạo lực học đường liên tục xảy ra: Chuyên gia tâm lý phân tích căn nguyên (Hình 3).

Chuyên viên tâm lý Phạm Thị Thúy, giảng viên Học viện Hành chính Quốc gia TP.HCM.

Đối với những đứa trẻ đánh người khác, nó cần chịu trách nhiệm bằng một hình phạt xứng đáng nhưng dưới hình thức tạo cơ hội được sửa sai và thay đổi như làm việc công ích, giúp đỡ nạn nhân, ...

Còn khi nhà trường cố tính đẩy những đứa trẻ bị coi là hư hỏng ra khỏi nhà trường là thầy cô đã thừa nhận sự thất bại trong cách giáo dục.

Một đứa trẻ đang trưởng thành chỉ có thể tự hoàn thiện bản thân tốt nhất khi người khác tạo cơ hội với tình yêu thương.

Còn người lớn vẫn chưa thay đổi hành vi, chưa thay đổi cách giáo dục hay xử phạt trẻ thì đừng mong trẻ phải biết tự chịu trách nhiệm, tự thay đổi.

Cảm ơn bà!

Nguồn:https://www.nguoiduatin.vn/bao-luc-hoc-duong-lien-tuc-xay-ra-chuyen-gia-tam-ly-phan-tich-can-nguyen-a454490.html

“Ta vụn vỡ từ bên trong. Và cái chết cũng là một lựa chọn…”, L.V.T.H. (29 tuổi, nhân viên kinh doanh) viết lên trang Facebook của H. những dòng chán nản, tuyệt vọng. 
 

Nhiều bạn bè ngạc nhiên trước dòng trạng thái vì biết H. vốn lạc quan, có cuộc sống đáng mơ ước với mức lương khá cao. Có người động viên, cũng có người buông lời trêu ghẹo: “Tâm thần hả mậy? Ờ thì đi chết đi”. 

Chết thì dễ, sống mới khó

T.H. bỏ việc giữa sự sửng sốt của nhiều người. H. quyết định dừng cuộc sống bằng thuốc ngủ, nhưng may mắn được gia đình phát hiện, cứu sống. Nhớ lại hành động nông nổi, H. cho biết giai đoạn đó thấy cái chết không hề đáng sợ, mà là một sự giải thoát.

“Trong hộc tủ phòng ngủ mình lúc đó đầy những lọ thuốc ngủ, thuốc an thần. Mình biết bản thân bị trầm cảm, có đi khám bác sĩ và điều trị. Cũng từng chia sẻ về căn bệnh của mình, nhưng cảm giác là không ai lắng nghe, không ai hiểu… Công việc áp lực lại không phải lĩnh vực mình yêu thích. Những nỗ lực của mình dường như không mang lại giá trị gì cho xã hội. Với mình, chết đơn giản, sống mới khó. Không ai biết về cuộc chiến chống lại ý nghĩ tự tử mình phải đối mặt mỗi ngày”, H. kể. 

Cũng rơi vào trạng thái mất phương hướng trong cuộc sống như H., V.T.T.D. (27 tuổi) thấy tương lai mù mịt vô vọng khi chia tay người yêu. D. suy nghĩ nhiều về cái chết, để được giải thoát khỏi đau khổ hiện tại vì đến việc thở thôi cũng khiến cô mệt mỏi, và cũng để người yêu cũ phải hối hận. Sau đó, mất hơn 1 năm, D. mới vượt qua được cú sốc và chiến thắng bản thân, may mắn vì có người thân, bạn bè bên cạnh lắng nghe, chia sẻ.

Giữa vòng xoáy trầm cảm ảnh 1Người trẻ, nếu không tự mình thoát khỏi áp lực, sẽ dễ rơi vào vòng xoáy trầm cảm (Ảnh minh họa)  

Theo TS Phạm Thị Thúy, Phòng Tham vấn tình yêu hôn nhân gia đình -  Nhà Văn hóa Phụ nữ TPHCM, nguyên nhân chính dẫn đến trầm cảm ở các bạn trẻ thường xoay quanh 3 điểm: gia đình, công việc và tình yêu. Cụ thể là áp lực học hành, công việc không thuận lợi, so sánh bản thân với người khác để rồi nghi ngờ giá trị bản thân, bị người yêu bỏ, áp lực tiền bạc… Khi bị trầm cảm, bạn trẻ mất phương hướng trong cuộc sống, không biết phải làm gì, luôn thấy tương lai mù mịt vô vọng.

“Những ca tôi đang điều trị, các bạn trẻ thường tự đánh giá tiêu cực về chính họ. Suy nghĩ về cái chết là một trong những dấu hiệu bị trầm cảm nặng. Họ chỉ nghĩ được, cái chết là sự giải thoát, trước sau gì cũng chết nên sớm thoát khỏi nỗi khổ này càng sớm càng tốt. Và nếu như bản thân không tự nỗ lực vượt qua trầm cảm, không có người để giãi bày chia sẻ, họ sẽ chọn cái chết… Điều này cực kỳ nguy hiểm, đáng báo động”, TS Phạm Thị Thúy cho biết.

Hãy lắng nghe con nhiều hơn

“Con xin lỗi vì đã không hoàn thành được ước mơ của bố mẹ, làm bố mẹ thất vọng. Nhưng con đã trót rồi, con cũng có ước mơ… Con biết thực lực của con đến đâu… Con luôn suy nghĩ rằng phải đậu trường công an hay y cho bố mẹ vui lòng nhưng con thực sự rất mệt, con mệt lắm, con buông xuôi tất cả...”. Sau khi viết xong bức thư tuyệt mệnh, em H.T.C. (16 tuổi) buông mình từ lầu 4 nơi em đang theo học. Sự ra đi của T.C. và bức thư tuyệt vọng về áp lực học tập, áp lực từ gia đình em để lại ngày nào vẫn còn đó đầy day dứt, với người ở lại.

Theo khảo sát của Bệnh viện Tâm thần TPHCM, hiện có 6% dân số tại TPHCM bị trầm cảm. Nếu trước kia người mắc trầm cảm đa phần nằm trong độ tuổi từ 60 - 65 tuổi, thì hiện nay trầm cảm đang có xu hướng trẻ hóa với độ tuổi từ 15 - 27 tuổi.

Cách đây vài ngày, sự việc đau lòng về vụ tự tử tại nhà riêng của hai chị em song sinh đang theo học lớp 10 tại Trường Quốc tế Australia (AIS) tại TPHCM khiến không ít người hoang mang. Dù nguyên nhân dẫn đến vụ tự tử chưa được xác định, nhưng lờ mờ sau đó là câu hỏi bỏ ngỏ về việc các em không thể chia sẻ câu chuyện của bản thân mình.

Sau vụ việc, ông Roderick Crouch, Hiệu trưởng điều hành trường, gọi đây là một bi kịch và qua sự việc này ông cũng nhắn nhủ với phụ huynh về mối liên kết rất quan trọng nâng đỡ tinh thần cho con cái: “Hãy dành thời gian bên con, nghe con nhiều hơn, hãy ôm con và cho chúng biết các bạn yêu chúng như thế nào”.

Để tránh con mình rơi vào trạng thái tâm lý tiêu cực dẫn đến mắc bệnh trầm cảm, TS Phạm Thị Thúy khuyên các bậc cha mẹ cần quan tâm đến con cả về thể chất lẫn tinh thần.

“Cha mẹ cần thường xuyên trò chuyện, chia sẻ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống với con. Hãy để ý những biểu hiện như con buồn chán, rối loạn giấc ngủ, tăng hay sụt cân bất thường, khuôn mặt hay u sầu… Cũng có những đứa trẻ rất giỏi che đậy cảm xúc với cha mẹ, nhưng dù giỏi đến đâu, nếu quan tâm thì cha mẹ vẫn sẽ nhìn ra những biểu hiện bất thường nơi con mình”, chị Thúy chia sẻ.

Rõ ràng, với những người trẻ mắc chứng rối loạn cảm xúc, trầm cảm thì chỉ người trong cuộc mới hiểu được căn bệnh này đáng sợ thế nào. Rất nhiều người bên ngoài tỏ ra là mình ổn, vui cười nhưng nội tâm trống rỗng. Thế nên, người trẻ hãy làm giàu con người mình bằng cách học, đi và sống nhiều hơn. Chết không khó, sống mới khó… nhưng đừng lựa chọn cái chết dễ dàng, bởi ta chỉ có một cuộc đời để sống.

TIỂU TÂN

 

Nguồn: https://www.sggp.org.vn/giua-vong-xoay-tram-cam-623359.html

 
  • Video Hoạt Động
  • Giới Thiệu Sách
  • Phiếu Tham Vấn Online

sach-thai-giao

 Sách đã chủ trì hoặc tham gia biên soạn:

 “Thai giáo – phương pháp khoa học dạy con từ trong bụng mẹ" Nxb Phụ nữ, 2011, chủ biên.

Phạm Thị Thúy

pham-thi-thuy   Một người mẹ của hai con, chu toàn việc gia đình, tận tâm việc xã hội, tâm huyết với nghề giáo và nghị lực học hỏi không ngừng. Thúy đã hoàn thành luận án Tiến Sĩ xã hội học và Thạc Sĩ tâm lý trị liệu. Luôn trăn trở với đề tài giáo dục gia đình và Thúy có khát khao đóng góp công sức của Thúy để chuyển tải và truyền lại lượng kiến thức đồ sộ và kỹ năng cần thiết để gia đình Việt ấm êm, luôn yêu thương và được thương yêu.
Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.